Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 11


 

      Diệp Lạc Vô Tâm được  mệnh danh là một trong bốn tứ đại tác giả “Bảo chứng ngôn tình” Trung Quốc nổi tiếng nhất hiện tại bên cạnh Tân Di Ổ, Cố Mạn và Phỉ Ngã Tư Tồn. Diệp Lạc Vô Tâm sinh ra thuộc thế hệ 8x nên giọng văn thương rất chững chạc, và hiện cô là một trong những nhà văn bằng cấp cao nhất trong các tác giả ngôn tình khi có bằng tiến sĩ.

Diep lac vo tam

      Sự linh hoạt cũng là đặc điểm nổi bật nhất của những người mang cung Song Tử như Diệp Lạc Vô Tâm. Điều đó được thể hiện qua  lối tư duy văn chương khá sâu sắc, cấu trúc trong văn phong của nữ tác giả này cũng khá chặt chẽ, hấp dẫn và lôi cuốn từ tình tiết đến cách xây dựng nhân vật. Những tác phẩm của Diệp Lạc Vô Tâm không đơn thuần là kết thúc Happy Ending như Cố Mạn hay kết thúc dang dỡ như Tân Di Ổ, mà cách kết truyện có thể là hạnh phúc, cái kết buồn hay cái kết gợi mở. Điều đó khiến người đọc sau khi đọc xong tác phẩm của Diệp Lạc Vô Tâm, cảm giác tiếc nuối như đánh mất một điều gì đó đèm đẹp, trong sáng, vì lẽ đó hầu hết các tác phẩm của tác giả này đều phải có ngoại truyện để đáp ứng nhu cầu “đi đến tận cùng” tác phẩm của độc giả.

     Bắt đầu viết lách từ năm 2005, sở hữu những đầu sách gây sự thu hút đặc biệt trong cộng đồng những người yêu ngôn tình như Mãi mãi là bao xa, Ngủ cùng sói, Nụ hôn của sói, Động phòng hoa chúc sát vách… Diệp Lạc Vô Tâm cũng từng sang Việt Nam giao lưu với các độc giả TP HCM và Hà nội trong năm 2015 nhân kỷ niệm 10 năm ngày sáng tác.

     Dưới đây là các tác phẩm không thể bỏ qua của Diệp Lạc Vô Tâm


1. Mãi Mãi là Bao xa

       Kéo theo túi lớn túi nhỏ đổi phòng tất nhiên không phải chuyện gì to tát, điều khiến cô kích động là bạn cùng phòng mới lại chính là người bị các cô mắng suốt ba tháng nay, hông nhan họa thủy không hẹn mà gặp – Bạch Lăng Lăng!

Mai mai la bao xa

       Nói thật, dùng cụm từ “hồng nhan họa thủy” để miêu tả Bạch Lăng Lăng có hơi khoa trương, nhưng nếu đi hỏi Tâm Di, bạn cùng phòng với Tiểu Úc ở đại học thì chắc chắn cô ấy sẽ không nói thế.

       …

       “Bạch Lăng Lăng!”

       “Quan Tiểu Úc!”

       Câu đầu tiên hai người chào nhau trong lần gặp đầu tiên là như vậy.

       Tiểu Úc nhìn từ trên xuống dưới, đánh giá từ trong ra ngoài cô bạn cùng phòng mới, Bạch Lăng Lăng hoàn toàn khác hẳn so với hình dung của cô.

       Mái tóc đen mềm mại chấm eo buông xõa tự nhiên, làm tôn lên làn da mịn màng trắng nõn, dáng người cao gầy cân đối bên dưới lớp áo ngủ rộng thùng thình vẫn lộ ra những đường cong quyến rũ. Tuy thoạt nhìn giống như hơi thiếu ngủ, nhưng đôi mắt thông minh trong sáng lanh lợi, vẻ mặt ôn nhu xinh đẹp nền nã khiến người trước mặt cảm thấy rất dễ chịu. Một nữ sinh như vậy nếu đi trong vườn trường hẳn sẽ tạo nên một quang cảnh tuyệt đẹp, nhưng không thể gọi là tuyệt sắc mỹ nhân, càng chẳng nhìn ra ý vị hồn xiêu phách lạc chỗ nào.

       Cô có thể làm cho Trịnh Minh Hạo, người được toàn đại học T công nhận là “nhân vật đình đám”, đánh nhau một trận chí tử với bạn thân nhất của anh ta ư?

Đọc chi tiết truyện Mãi Mãi là Bao xa tại đây


2.  Ngủ cùng sói

     Mozart ư!

     Đó là nhà soạn nhạc tôi sùng bái nhất, không phải vì những bản nhạc của ông làm say đắm lòng người mà vì ông có thể tấu lên những bản nhạc cao quý và thuần khiết của tâm linh ngay cả trong hoàn cảnh khốn khó. Cả đời ông nhận được rất ít niềm an ủi, động viên nhưng vẫn hết lòng đem âm nhạc tưới mát cho những trái tim khô cạn.

与狼共枕 - ngu cung soi

     Chơi xong một bản nhạc, tôi không còn hứng tiếp tục nữa, từ từ đứng dậy cúi chào, mỉm cười với chủ tiệc là Mạnh Huân.

     Mạnh Huân rất lịch sự nâng tay tôi, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên mu bàn tay tôi rồi nói: “Cảm ơn bản nhạc của em! Thật tuyệt vời! Tiếng đàn và cả em nữa… đều rất tuyệt!”

     “Cảm ơn!” Tôi cũng lịch sự mỉm cười đáp lại.

     “Em có thể cho anh một cơ hội không?” Anh ta nắm chặt tay tôi. Bàn tay to rộng, ấm áp nhưng tiếc rằng nó không thể sưởi ấm trái tim lạnh giá của tôi.

     Tôi mỉm cười rút tay lại, lịch sự cáo lỗi: “Xin lỗi anh, nhờ anh nói với Lucia, tôi có việc phải về trước.”

     “Anh sẽ như cây dương cầm, đem đến cho em niềm vui và sự mãn nguyện…”

     “Dương cầm chưa bao giờ đem lại cho tôi niềm vui.”

     Có lẽ anh ta chưa bao giờ nghĩ rằng tôi đang phải dùng tiếng đàn để lãng quên niềm vui từng có, học cách chịu đựng đau khổ.

     Đây là lần thứ n tôi từ chối Mạnh Huân. Tôi đang định rời khỏi đó thì một bồi bàn tiến đến, lén nhìn Mạnh Huân ngồi bên cạnh tôi với vẻ e ngại, hai tay dâng lên một tấm séc, ấp úng nói: “Có một vị khách nói sau khi bữa tiệc kết thúc, ông ấy muốn mời cô ăn tối…”

     Tôi lạnh lùng lướt nhìn tấm séc, ánh mắt lập tức bị thu hút vào đó, không phải vì trên đó có những con số không chẳng thể đếm xuể mà vì chữ ký cứng cáp mà bay bổng – Hàn Trạc Thần.

     Tôi kinh hoàng nhìn ngó xung quanh, vội tìm một hình bóng trong ký ức. Chỉ sau vài giây, tôi nhìn thấy hắn ngồi trên chiếc sofa, vẫn trang nhã như xưa.

     Đã hai năm không gặp nhưng hắn không hề thay đổi, vẫn mang vẻ đẹp trai, hào hoa của chàng trai hơn hai mươi, vẻ tự tin và ngang ngược của đàn ông ba mươi, vẻ trầm lặng, khôn ngoan của đàn ông bốn mươi. Nếu không quen biết hắn thì tuyệt đối không thể đoán được tuổi của hắn, thậm chí ngay cả tôi, người từng ở bên hắn đến tám năm mà còn rất mơ hồ về tuổi tác của hắn…

Đọc chi tiết truyện Ngủ cùng sói tại đây


3. Nụ hôn của sói

      Thiên đường của đàn ông là ở đâu?

      Đương nhiên là hộp đêm rồi! Ánh sáng mờ ảo, rượu mạnh, nhạc xập xình, đám mỹ nữ quyến rũ lả lơi vây quanh.

      Đó là những mê hoặc mà không một người đàn ông nào có thể cưỡng lại được…

      An Dĩ Phong lim dim nhìn Hàn Trạc Thần đang hút thuốc ở phía đối diện, nhắm nghiền mắt, tựa lưng trên chiếc sofa, những lọn tóc đen nhánh rơi trên chiếc ghế da màu đen, lấp lánh hơn cả ngọc bội.

Nu hon cua soi

      Thời gian lặng lẽ trôi như khói thuốc trên tay hắn, từng làn khói váng vất bay lên, chỉ còn sót lại tro tàn rơi trên mặt đất.

      Trong căn phòng đáng lẽ đầy kích động ấy lại chất chứa nỗi âu sầu của hắn, ngày càng dồn nén, ớn lạnh.

      An Dĩ Phong lắc đầu không hiểu.

      Lạ thật! Trong cái thiên đường nhân gian này sao lại có người đàn ông mất hồn thế kia…

      “Anh đang nghĩ gì vậy?”

      An Dĩ Phong nằm dài trên chiếc sofa, thả lỏng người. Dưới ánh đèn đỏ, đôi mắt đen lấp lánh của hắn bị nhuộm đến mê hoặc, đôi môi đỏ mỏng cũng trở nên hấp dẫn đến kỳ lạ.

      Cô gái lả lơi với thân hình nóng bỏng ngồi cạnh ngay tức khắc bị nụ cười của hắn hớp hồn. Đôi tay cô ta đặt lên bờ vai dài rộng, nhẹ nhàng mơn trớn những bắp thịt vừa săn chắc vừa dẻo dai, rồi ỡm ờ ngả người về phía hắn, khoe vòng một đầy đặn, quyến rũ…

      Nhưng thật tiếc, ánh mắt của An Dĩ Phong bỏ qua cơ thể quyến rũ ấy, chăm chú nhìn Hàn Trạc Thần.

      “Phong…” Hàn Trạc Thần nhả một làn khói dày đặc, sau ba tiếng đồng hồ im lặng cuối cùng cũng mở miệng. “Chú đã thử ham muốn một cô gái chưa?”

      “Mẹ kiếp! Anh kể chuyện cười càng ngày càng nhạt.”

      “Ý anh là vì yêu… mà chiếm hữu một cô gái ấy.”

Đọc chi tiết truyện Nụ hôn của sói tại đây


4.   Động phòng hoa chúc sát vách

      “Không! Tôi sẽ không buông tha! Tôi tin rằng anh ấy vô tội , tôi nhất định phải cứu anh ấy, mặc kệ phải dùng hết bao nhiêu tiền, mặc kệ phải dùng phương pháp gì…” Tôi đối với Trần       luật sư – luật sư biện hộ nói.

Dong phong hoa chuc sat vach

     Tôi là một thầy thuốc, khi bệnh nhân của tôi dù vẫn còn một hơi thở, tôi sẽ không buông tay, huống chi lại là Ấn Chung Thiêm – người đã giúp tôi tại thời điểm gian nan nhất.

     “Cô có thể giao ra toàn bộ tiền tham ô sao? Nếu có thể giao ra đây, thì sẽ có cơ hội sửa án.”

     Tiền tham ô? Đây chính là lên đến hàng triệu tệ a. Tôi nắm chặt chi phiếu trong tay mà cảm thấy dinh dính đầy mồ hôi.

     Đây vốn là thẻ tính dụng gồm toàn bộ tiền để dành vài năm nay của tôi, hai trăm vạn, hơn nữa nếu rao bán phòng ở cùng gia sản cũng bất quá chỉ hơn ba trăm vạn.

     Tôi có chút nóng nảy.”Anh ấy căn bản không có tham ô số tiền này, như thế nào phải giao?! Anh ấy căn bản không có tội, vì cái gì mà phán anh ấy tử hình? ! Pháp luật là để làm gì?”

     “Có tội hay không không phải do cô phán định, cũng không phải tôi có thể phán định, còn phải xem bí thư Ấn tự mình nói như thế nào đã!”

     Đây cũng là điều tôi lo lắng nhất, nhỡ đâu Ấn Chung Thiêm nhất thời hồ đồ chính mình nhận tội, ai đều cứu không được.”Trần luật sư, ông không có biện pháp khác sao?”

     Trần luật sư bất đắc dĩ trầm ngâm thật lâu rồi nói.”Nếu không cô đi cấp trên thử khơi thông xem sao, cô có mối quan hệ nào tại Bắc Kinh không?”

     Đúng vậy! Bí thư của Phó Thị trưởng Nam Châu tham ô lớn khoản mục kiến thiết thành phố bị bắt, Phó thị trưởng cũng bị cách ly thẩm tra, hạn này mọi người tránh né chỉ sợ không kịp, ai dám ra mặt giao du với kẻ xấu thì quả thực là không muốn sống nữa.

     Có lẽ, thật sự chỉ có gặp được cấp trên thì mới có biện pháp.

     …

Đọc chi tiết truyện Động phòng hoa chúc sát vách  tại đây


 

5.   Sự Cám Dỗ Cuối Cùng

      Trần Dao Dao, nữ diễn viên đóng vai sủng phi tuy là gương mặt mới nhưng cũng có phong thái của một ảnh hậu. Cô ta bình thản đợi người trợ lý khoác chiếc áo lông cừu màu đỏ thẫm lên người mình rồi uyển chuyển đi đến bên nhà sản xuất trẻ tuổi Nhạc Khải Phi.

Su cam do cuoi cung

     Nhân viên trang điểm vội đi theo để dặm lại phấn son cho Trần Dao Dao, stylist cũng giúp cô ta chỉnh lại trang phục, còn cô ta từ đầu đến cuối không rời mắt khỏi Nhạc Khải Phi.

     Trong sắc đêm mờ mịt, nữ diễn viên chính và nhà sản xuất chuyện trò vui vẻ, hoàn toàn không để ý đến người xung quanh. Đoàn làm phim cũng đã quá quen với cảnh này nên đều bận rộn với công việc của mình.

     Giản Nhu vừa hà hơi vào lòng bàn tay vừa đảo mắt tìm người trợ lý kiêm nhiệm tên Trương Hân của mình. Trương Hân đang nằm ngủ ở ghế. Nhìn thân hình gầy guộc, nhỏ bé của cô trợ lý, lại nghĩ đến chuyện cô ấy ở bên cạnh mình suốt hai mươi tiếng đồng hồ, trong khi mỗi tháng chỉ được nhận mức lương làm thêm thấp đến đáng thương, Giản Nhu bất giác cảm thấy áy náy, liền cầm áo khoác của mình đắp lên người cô gái. Còn cô vẫn mặc bộ trang phục đóng phim, tìm một cái ghế ở trong góc ngồi xuống, rút điện thoại ra xem.

     Trên màn hình hiển thị hai cuộc gọi nhỡ, năm chữ số cuối cùng đều là số không. Cô ngẫm nghĩ, xác định là số điện thoại lạ nên chẳng bận tâm, mở Weibo đọc tin.

     Trên Weibo có một status đến từ ID mà Giản Nhu không quen, nội dung chỉ vỏn vẹn có ba chữ: “Tuyết rơi rồi…”

     Không khí giá lạnh mang theo hoa tuyết tan chảy thổi vào lưng cô qua kẽ hở trên tấm bình phong nhưng Giản Nhu vẫn ngồi bất động. Đầu ngón tay đặt trên màn hình điện thoại của cô hơi cứng đờ.

     Cảnh quay tiếp theo là cảnh các phi tần khích bác lẫn nhau, Giản Nhu vẫn chỉ là nhân vật làm nền, bị Trần Dao Dao làm lu mờ. Đóng nhiều nhân vật phụ của phụ nên cô đã sớm quen với tình cảnh này. Cô trêu con chim không biết tên ở trong lồng, phất tay áo đã bị tuột đường chỉ vàng, cảnh quay cũng nhanh chóng kết thúc. Nhưng mấy cảnh tiếp theo không thuận lợi như vậy. Dẫu sao Trần Dao Dao cũng là người mới, cô ta bị NG [2] hết lần này đến lần khác mà vẫn không nắm bắt được cảm xúc giằng xé giữa yêu và hận với nhân vật nam chính. Đám phi tần làm nền chân đã cứng đờ từ lâu mà không dám than vãn. Đạo diễn cũng hết kiên nhẫn, nhưng bởi vì nhà sản xuất ở ngay bên cạnh nên ông ta không tiện nổi nóng, chỉ có thể đợi đến khi tạm ổn rồi cho qua.

Đọc chi tiết truyện Sự Cám Dỗ Cuối Cùng  tại đây


 

6. Hôn Nhân Không Tình Yêu

      Cởi áo khoác ngoài đã bị ướt nước mưa vắt lên tay, tôi mỉm cười trả lời: “Bạn tôi đang ở trong đó.”

Người bảo vệ đưa mắt nhìn nhãn hiệu thời trang được thêu thủ công trên cổ áo khoác của tôi rồi lùi lại phía sau nhường lối: “Mời vào.”

Hon nhan khong tinh yeu

      “Cám ơn anh!”

      Buổi bán đấu giá đã bắt đầu, hội trường gần như không còn chỗ trống. Tôi chọn vị trí sát cửa sổ ở hàng ghế gần cuối cùng. Tôi còn chưa kịp ngồi ấm chỗ, Tề Lâm từ hàng ghế trên đi xuống, mặt dày đuổi thẳng cổ anh chàng đẹp trai bên cạnh tôi, rồi ngồi thế vào chỗ đó.

      “Anh tưởng em sẽ không đến đây.” Anh ta nheo đôi mắt “hoa đào” điển hình, ghé sát vào tai tôi.

      “Núi đất đỏ là tâm huyết nửa đời của ba tôi, tôi không giữ nổi, ít nhất cũng nên biết nó sẽ rơi vào tay ai.” Tôi nhích người, nới rộng khoảng cách với anh ta. Vừa nói, tôi vừa đưa mắt đảo một lượt qua những gương mặt của đám người giàu có ngồi trong hội trường.

      Biểu hiện của mỗi người đều không giống nhau. Một số không che giấu sự thèm khát, nhìn chăm chăm nhất cử nhất động của nhân viên đấu giá như ông chủ Lâm, một nhân vật phất lên nhờ khai thác khoáng sản.

      Cũng có người chỉ thuần túy đến xem trò vui như Tề Lâm ngồi bên cạnh tôi.

      Còn có người hoàn toàn không có khả năng cạnh tranh, chỉ mở to mắt chứng kiến núi đất đỏ bị bán đấu giá để trả nợ như tôi.

      Trong số đó, không có gương mặt tôi muốn gặp nhất, nên tôi không biết biểu hiện của anh trông như thế nào.

      Giá tiền ngày một tăng cao, khi ông chủ Lâm đưa ra con số hai trăm ba mươi triệu, hội trường đang ồn áo náo nhiệt bỗng nhiên im ắng hẳn.

      Một số người do không đủ tài lực nên đành bỏ cuộc. Một số khác lại lo lắng đĩa thức ăn ngon lành đã bị Cảnh gia xơi gần hết, chỉ còn lại vài khúc xương không xứng với số tiền bỏ ra nên cũng quyết định rút lui.

      Khi cuộc đấu giá đạt đến con số hai trăm bốn mươi triệu, mọi người bắt đầu quay sang nhìn nhau. Ông chủ Lâm đầy vẻ đắc ý, một đối thủ cạnh tranh trẻ tuổi trán đẫm mồ hôi, động tác tác giơ thẻ bài ngày càng do dự.

      Tất cả đã ngã ngũ, tôi chống tay vào thành ghế đứng dậy, không buồn xem tiếp kết quả.

Đọc chi tiết truyện Hôn Nhân Không Tình Yêu tại đây


7.  Chờ Em Lớn Nhé Được Không

       Cô tên Tô Thâm Nhã, một người phụ nữ vô cùng kiêu ngạo. Đương nhiên, cô cũng có cái vốn để mà có quyền kiêu ngạo.

       Bàn về xuất thân, cô là con gái của một thương nhân giàu có nào đó ở Đài Loan, xuất thân hẳn là cao quý.

Cho em lon duoc ko

       Bàn về tài năng, cô tốt nghiệp Đại học Cambridge, hiện nay đang làm trợ lý quản lý cho một công ty truyền thông tại Anh.

       Bàn về nhan sắc, cô có vóc người cao gầy, khí chất thanh lịch, mắt ngọc mày ngài, nước da trắng mịn như tuyết…

       Thế nhưng khi đứng trước mặt một người, cô hoàn toàn mất đi toàn bộ sự kiêu ngạo vốn có của mình.

       Tô Thâm Nhã chớp chớp hàng mi cong dài, sâu nặng liếc nhìn người đàn ông đang ngồi bên cạnh mình, anh thoải mái tùy ý, nhưng lại không hề mất đi sự hoàn mỹ. Anh đang tập trung tinh thần nhìn tập tài liệu trong tay, khuôn mặt khôi ngô khiến cô có nhìn trăm lần cũng không thấy chán, lại thêm anh có một đôi mắt sâu thẳm giấu kín mọi suy nghĩ, đừng nói gì người khác, ngay cả Tô Thâm Nhã đã quen biết với anh nhiều năm cũng không có cách nào khám phá được thế giới nội tâm của người ấy.

       Anh tên gọi Anthony, tên Tiếng Trung là An Nặc Hàn.

       Vừa bước chân lên máy bay, anh đã bắt đầu xem báo cáo, không hề nói bất kỳ lời nào với cô, thậm chí cũng chẳng hề có trao đổi ánh mắt. Nếu như không phải do nguyên nhân va chạm trong tầng khí lưu làm máy may lắc lư, An Nặc Hàn quay sang hỏi cô đã thắt chặt dây an toàn chưa, thì cô đã suýt nữa cho rằng người đàn ông này đã quên mất sự tồn tại của cô.

Đọc chi tiết truyện Chờ Em Lớn Nhé Được Không tại đây


 

8.  Nếu Không Là Tình Yêu

       Một ngày đầu đông trời mưa tầm tã, bầu trời xám xịt, hiu quạnh khiến buổi sáng trở nên u ám. Tôi cầm chiếc ô trong suốt đi tới tòa kiến trúc bằng kính ở phía đối diện. Gió thổi hạt mưa rơi xuống mặt tôi. Hạt mưa lạnh buốt, giống trái tim người đó.

Neu Khong la tinh yeu

     Tôi mãi mãi không thể hiểu, trái tim của người đó được làm bằng gì mà có thể cứng rắn, băng giá đến vậy, khiến tôi không thể đoạt được, cũng không có cách nào từ bỏ…

     Đi đến trước cánh cửa kính, tôi gập ô, thu cả nỗi muộn phiền bị khuấy động bởi thời tiết, đi vào nơi bán đấu giá bật điều hòa ấm áp. Buổi bán đấu giá bắt đầu, hội trường gần như không còn chỗ trống. Tôi chọn vị trí ở hàng ghế gần cuối hội trường, sát cửa sổ. Còn chưa kịp ngồi ấm chỗ, Tề Lâm đã đi xuống, mặt dày đuổi thẳng cổ anh chàng đẹp trai bên cạnh tôi, ngồi thế vào đó.

     “Anh tưởng em sẽ không đến.” Anh nheo đôi mắt đào hoa. Ghé sát tai tôi.

     “Núi đất đỏ là tâm huyết nửa đời của ba em, em không giữ nổi, ít nhất cũng nên biết nó sẽ rơi vào tay ai.” Tôi nhích người, nới rộng khoảng cách với anh. Vừa nói tôi vừa đưa mắt qua một lượt những gương mặt của đám người giàu có ngồi trong hội trường. Biểu hiện của bọn họ không giống nhau. Một số không che giấu sự thèm khát, nhìn chăm chăm nhất cử nhất động của nhân viên đấu giá như ông chủ Lâm, một nhân vật phất lên nhờ khai thác khoáng sản. Cũng có người chỉ thuần túy đến xem cho vui như Tề Lâm ngồi cạnh tôi. Còn có người hoàn toàn không có khả năng cạnh tranh, chỉ mở to mắt chứng kiến núi đỏ bị bán đấu giá để trả nợ như tôi. Trong số đó, không có gương mặt tôi muốn gặp nhất nên tôi không biết biểu hiện của anh như thế nào.

     Giá tiền ngày một tăng cao. Khi ông chủ Lâm đưa ra con số hai trăm ba mươi triệu, hội trường đang ồn ào, náo nhiệt bỗng im bặt. Một số người không đủ tài lực đành bỏ cuộc. Số khác lại lo lắng đĩa thức ăn ngon lành đã bị Cảnh gia xơi gần hết, chỉ còn lại vài khúc xương không xứng với số tiền bỏ ra nên quyết định rút lui. Khi cuộc đấu giá đạt đến con số hai trăm bốn mươi triệu, mọi người bắt đầu quay sang nhìn nhau. Ông chủ Lâm vẻ đầy đắc ý, một đối thủ cạnh tranh trẻ tuổi trán đẫm mồ hôi, động tác giơ thẻ bài ngày càng do dự.

Đọc chi tiết truyện Chờ Nếu Không Là Tình Yêu tại đây


9. Gió Mang Kí Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

       Trong hộp đêm Lạc Nhật, những ánh đèn rối rắm đan xen, bóng người vỡ vụn, tiếng ồn ào huyên náo và tiếng ly cốc chạm nhau chói tai, khiến thần trí người ta mê loạn.

     Trong chốn ăn chơi xa xỉ, náo nhiệt này, tiếng đàn piano du dương, bay bổng đã bị chìm nghỉm trong mớ tạp âm hỗn loạn. Không có người thưởng thức, tiếng đàn trở nên dư thừa, lạc lõng.

     Nhưng cô gái ngồi bên cây đàn piano lại vô cùng nổi bật, bộ váy lễ phục màu đen hở vai, lối trang điểm tự nhiên tươi tắn, mái tóc đen với những lọn xoăn tự nhiên mượt mà như lụa, khiến cô      toát lên vẻ kiều diễm đáng kinh ngạc chỉ có ở một thiếu nữ mới lớn, mê hoặc biết bao ánh mắt đã lim dim vì men rượu.

Gio mang ky uc thoi thanh canh hoa

     Khi khúc nhạc Gió mang ký ức thổi thành những cánh hoa kết thúc, thiếu nữ bên cây đàn piano chậm rãi, nhẹ nhàng đứng dậy, khẽ cúi người chào, trong ánh đèn mờ ảo, sắc đẹp của cô càng trở nên lung linh xa vời, đến nỗi chẳng thể nào với tới, hoàn toàn không phù hợp với thế giới sắc dục trong hộp đêm này.

     Thiếu nữ đang định âm thầm lui về hậu trường, một người đàn ông trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi lảo đảo cầm ly rượu bước lên sân khấu, vươn tay túm gọn cô.

     “Hôm nay em đẹp quá, lại đây, anh mời em một ly.” Hơi rượu hôi thối nồng nặc phả ra từ miệng người đàn ông khiến cô cảm thấy buồn nôn. Nhưng cô không có sự lựa chọn nào khác, chỉ có thể nở nụ cười ngọt ngào nhất, đón lấy ly rượu, một hơi uống cạn. Tửu lượng của cô không tốt, chỉ có điều, so với cảm giác vị cay sè của rượu trắng như những lưỡi dao chầm chậm trôi xuống cổ họng, cô thà cắn răng chịu đựng một lần, để cổ họng đau tới tê liệt, như vậy mới không cảm nhận được nỗi đau bỏng rát như thiêu như đốt.

     “Tửu lượng khá lắm! Sảng khoái quá!” Thấy cô dễ dàng uống hết ly rượu, người đàn ông trung niên bèn được voi đòi tiên, không hiểu vô tình hay cố ý khoác tay lên vai cô: “Lát nữa đi chơi cùng anh nhé?”

Đọc chi tiết truyện Gió Mang Kí Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa tại đây


10. Đồng Lang Cộng Hôn

      Nếu ai muốn ở trong giang hồ có đường sống, phải nhớ kĩ những điều sau:

Điều thứ nhất: An Dĩ Phong là anh em tốt nhất của Hàn Trạc Thần, hai người một đen một trắng, có tiền có thế!

Dong lang cong hon

Điều thứ hai: Ám sát An Dĩ Phong, có lẽ còn được toàn mạng.

Muốn ám sát Hàn Trạc Thần, họa cả nhà!

Điều thứ ba: An Dĩ Phong trên mặt vĩnh viễn là nụ cười bất cần đời, nếu ai làm cho hắn không cười, vậy có thể chuẩn bị quan tài.

Hàn Trạc Thần là núi băng vạn năm không tan, nếu ai làm cho hắn cười, vậy quan tài cũng khỏi cần chuẩn bị.

Điều thứ tư: So với Hàn Trạc Thần, An Dĩ Phong càng là loại đàn ông không thể yêu.

Hàn Trạc Thần có phong lưu, nhiều lắm một ngày đổi phụ nữ một lần

An Dĩ Phong đổi phụ nữ tốc độ so với nháy mắt còn nhanh hơn.

Điều thứ năm, cũng là điều quan trọng nhất. Trăm ngàn lần đừng ở trước mặt An Dĩ Phong nhắc tới ba chữ: Tư Đồ Thuần!

An Dĩ Phong nghe thấy ba chữ này ít nhất một tháng không thuận khí, gặp người đánh người!

Cho nên, ai không muốn sống, cũng đừng hại người khác vô tội…

Nghe đến đó, mọi người nhất định không vội nghe điều thứ sáu, mà muốn biết Tư Đồ Thuần là ai?

Một cô gái, người duy nhất An Dĩ Phong từng theo đuổi, nghe nói hắn hao tâm tổn trí, cuối cùng … không được!

Nếu bạn nhàn rỗi, hãy pha một ly café nóng, ngồi xuống nghe tôi kể một thiên tình sử đẫm nước mắt của một lão đại trong giới giang hồ …

Đọc chi tiết truyện Đồng Lang Cộng Hôn tại đây

Đọc tiếp kỳ 12


Kỳ trước : Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 1

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 2

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 3

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 4

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 5

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 6

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 7

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 8

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 9

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 10

Phản hồi