Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 15


 

     Có nhiều người cho rằng Đường Thất Công Tử cũng giống Đồng Hoa và Cố Mạn đều là các nhà văn NỮ thuộc thế hệ 8X. Khi còn học trung học đã đọc sách của Oscar Wilde, trong đó có một câu mà cô luôn ghi nhớ: “Một người muốn trở lại tuổi thanh xuân chỉ cần làm lại những việc ngốc nghếch đã từng làm là đủ rồi”. Thế nên hàng ngày cô đều làm những việc ngốc nghếch, vừa tươi trẻ, lại vừa cảm thấy mình cứ tiếp tục tươi trẻ mãi như thế này thật không hay.

Duong that cong tu

    Đường thất công tử nổi tiếng với bộ Tam Sinh Tam Thế, nhưng đây cũng là nghi vấn lớn nhất dành tác giả này, người ta hiện tại không biết  Đường Thất Công Tử   là một tác giả hay một nhóm tác giả. Người ta đồn lúc đầu viết đam mỹ, là fan bự của Đại phong Quát Quá. Tam Sinh Tam Thế Thập Lý Đào Hoa không những mượn truyện mượn nhân vật mượn cả tên Đại Phong Quát Quá để PR. Sau này kiện tụng Đường Thất thua nên phải rời khỏi Tấn Giang. Nếu bạn quan tâm tới chi tiết vụ việc có thể xem ở đây

   Dù là đạo văn hay không đạo văn nhưng các tác phẩm ra đời từ biệt danh Đường Thất Công Tử đều có những tình tiết rất hấp dẫn và xứng đáng để đọc . Dưới đây là các tác phẩm được viết dưới biệt danh này


1.   Tam Sinh Tam Thế – Thập Lý Đào Hoa

      Bóng đêm trước mắt phảng phất như phủ thêm một lớp trướng mỏng màu hồng đậm, trong người như bốc lên một ngọn lửa, máu huyết như bị cháy sạch. Đầu ta quay quay, tay vội túm chặt vào vạt áo. Khắp người phát đầy mồ hôi như sốt cao, cảm giác như có hàng vạn con trùng li ti đang bò trong xương cốt. Thần trí mù mịt không chút thanh tĩnh, có điều cái cảm giác mơ mơ hồ hồ này thật không giống cảm giác say rượu bình thường. Luồng hơi nóng đột nhiên dâng lên cuồn cuộn, ta không có cách nào áp chế xuống cho được, mà dường như cũng không có bất kỳ thứ gì có thể áp chế nổi nó.

Thap ly dao hoa

      Ta loạng choạng đứng lên, muốn nhảy xuống Bích Dao trì cho mát mẻ một chút, lại lảo đảo một cái, ngã thẳng từ trên mái nhà xuống đất.

      Kỳ lạ nhất là thân thể rơi xuống đất nhưng chẳng thấy đau một chút nào, chỉ thấy trong giây lát đã chạm vào một vật gì đó lành lạnh, bớt được không ít hơi nóng.

      Ta cố sức mở to mắt, phía trước hiện ra mơ hồ một bóng người, toàn thân mặc cẩm y đen tuyền, không phải Chiết Nhan.

      Trời xoay đất chuyển, ánh trăng bàng bạc lan tỏa khắp mười dặm vườn đào, bóng hoa rực rỡ điệp điệp trùng trùng, bóng nước trên Bích Dao trì chỉ cách đó chừng hai bước chân cũng mờ mờ ảo ảo lung linh huyền hoặc, đột nhiên hóa thành một đám lửa hừng hực.

      Ta vội vàng nhắm mắt lại, thân thể nóng rực đau đớn, cố gắng hướng tới cảm giác mát rượi tỏa ra từ bóng người loáng thoáng trước mặt, hơi ngẩng đầu lên, hai má chạm vào da thịt hở ra ở cổ người ấy, như chạm vào một khối ngọc thạch lạnh như băng. Ngón tay như không còn thuộc ta điều khiển nữa, run rẩy chạm vào ngang hông hắn, hắn liền đẩy ta ra. Ta vội vàng trấn an hắn ” Chớ sợ, chớ sợ, tay ta chỉ kiếm chỗ lạnh lạnh một chút thôi”, nhưng hắn càng chống cự mạnh hơn.

      Trong hơn mười vạn năm qua, ta chưa dùng mê hồn thuật với bất kỳ ai, tối nay thì không thể. Ta vừa mê man vừa cố gắng tập trung niệm lực mở to mắt nhìn hắn, trong lòng vẫn vương vấn chút lo sợ, lâu lắm không dùng tới thuật pháp này, không biết có còn linh nghiệm hay không. Chỉ thấy hắn hơi chút nghi hoặc, đôi tròng đen có vẻ không trấn tĩnh nổi, chậm rãi ôm lấy ta.

Đọc truyện Tam Sinh Tam Thế – Thập Lý Đào Hoa tại đây

 





2.   Hoa Tư Dẫn

      Các vị tiên sinh kể chuyện trong trà lầu, phàm những người luống tuổi chắc hẳn đều từng nghe nói một câu chuyện xảy ra ở quốc đô nước Vệ sáu mươi bảy năm trước.

      Câu chuyện tình tiết thế nào ngày nay không ai nói rõ được, tuy nhiên hết thảy bình luận cho dù nội dung khác nhau, nhưng phần luận về nhân quả sự việc lại hoàn toàn thống nhất.

Hoa tu dan

      Đều nói, Vệ vương những năm trước đắc tội với Trần vương, bốn năm sau Trần quốc tìm cơ hội thôn tính Vệ quốc. Trần thế tử Tô Dự đích thân xuất chinh, đánh thẳng vào Vệ vương đô. Vệ vương yếu hèn lựa chọn quy hàng, công chúa út Diệp Trăn quyết không chịu nhục, trang điểm đẹp đẽ, đứng trên tường thành đanh thép chỉ trích, trên chỉ trích quốc chủ, dưới chỉ trích ba quân, sau đó hướng về vương cung bái biệt ba vái, rồi mình ngọc nhảy từ trên tường thành cao trăm trượng xuống, tuẫn tiết cùng Vệ quốc.

      Các sử quan gọi cố sự này là truyền kỳ, về sau nhiều bậc đế vương hậu thế đã phê ngự bút bên lề sách sử, rằng Vệ công chúa Diệp Trăn bộc lộ chút hào khí cuối cùng của Vệ quốc, xứng là liệt nữ.

      Sáu mươi bảy năm Cửu Châu phân phân hợp hợp, hợp hợp phân phân, truyện xưa lùi vào dĩ vãng, bá tính hồi tưởng lại giống như hồi tưởng giai thoại truyền kỳ. Còn nghĩa cử tuẫn tiết của Diệp Trăn công chúa mặc dù gây xúc động mãnh liệt, sau khi lược bỏ sắc màu thần thánh và truyền kỳ, lại không khiến thiên hạ nhớ lâu bằng thiên diễm tình ngang trái của nàng với Trần thế tử Tô Dự, mặc dù không ai biết thực hư thế nào.

      Sử sách Cửu Châu cũng viết về mối tình Tô – Diệp, nhưng không nhiều, chỉ ghi lại một chuyện nhỏ, kể rằng khi Trần thế tử Tô Dự tiếp nhận quốc ấn quy hàng của Vệ vương ở triều đường Vệ quốc, đã hỏi lão Vệ vương: “Nghe đồn Văn Xương công chúa của quý quốc là đệ nhất tài nữ trong thiên hạ, cầm kỳ thi họa rất mực tinh thông, nhất là tài vẽ tranh sơn thủy, Vệ công từng so sánh quốc ấn này với công chúa, không biết hôm nay bản cung có được vinh hạnh thỉnh cầu Văn Xương công chúa họa cho một bức chân dung?”. Văn Xương công chúa chính là phong hiệu của Diệp Trăn đã tuẫn tiết, với hàm ý văn đức phồn thịnh.

      Sử sách chỉ sơ lược vài nét như vậy, những người biết chuyện năm xưa đã sớm về với cát bụi trong thế tình điên đảo sáu mươi bảy năm. Thiên tình sử truyền kỳ bi tráng đó cũng bị phủ bụi thời gian. Dân gian tuy truyền miệng, cũng chẳng qua như đuổi theo cái bóng, không biết thực hư thế nào. Muốn lần lại câu chuyện này, phải quay về mùa xuân sáu mươi bảy năm trước.

Đọc truyện Hoa Tư Dẫn tại đây


3.  Chẩm Thượng Thư

     Điện Tử Thanh ráng mây sáng rực, khai yến cũng đã khá lâu.

     Thiên Quân vốn kiêu ngạo, bất luận yến tiệc gì, qua ba tuần rượu sẽ mượn cớ tửu lượng kém cáo từ, cho dù tiệc cưới của cháu ruột cũng không ngoại lệ.

Cham thuong thu

     Còn tân lang Dạ Hoa, mình vận hỷ phục tửu lượng vốn kém, tối nay lại càng kém, rượu chưa quá ba tuần, đã phải nhờ một tiểu tiên dìu về cung Tẩy Ngô. Mặc dù Đông Hoa nhìn thấy, thái tử tân lang cơ hồ đã say đến tưởng chừng sắp ngất xỉu, nhưng lúc ra về, chân vẫn bước ngay ngắn, chẳng xiêu vẹo chút nào.

     Nhị vị thần tiên vừa ra khỏi điện Tử Thanh không lâu thì mấy vị chân hoang cũng lần lượt tìm cớ cáo lui, các vị trưởng bối đã cáo từ, không khí bữa tiệc thoái mái không ít. Đông Hoa xoay chén rượu đã uống cạn trong tay, cũng định ra về, để cho các tiểu tiên bên dưới đang ngồi ngay ngắn, cố giữ lễ, được thoải mái thưởng thức yến tiệc.

     Đang định hạ chén đứng lên, vừa ngước mắt chợt nhìn thấy ở cửa điện không biết từ lúc nào xuất hiện một chậu hoa câu tô ma. Đằng sau tán hoa vàng nhạt thấp thoáng bóng thiếu nữ áo trắng ẩn mình đang cúi đầu thắt lại đai lưng, một tay nâng váy, một tay bưng chậu hoa che mặt, nghiêng người lần theo chiếc cột ở góc tường, di chuyển từng bước về phía bàn tiệc.

     Đông Hoa dựa vào thành ghế, tìm một tư thế thoải mái, lại ngồi xuống chiếc ghế màu vàng tía.

     Trên võ đài vừa kết thúc một vũ khúc, thiếu nữ áo trắng va chỗ nọ đụng chỗ kia, cuối cùng cũng tìm được một ghế trống, ló đầu ra thận trọng nhìn tứ phía, khi đã chắc chắn không bị ai chú ý, lại tinh nghịch ló mặt khỏi chậu hoa câu tô ma, thừa dịp mọi người đang nhìn lên vũ đài, vừa vỗ tay phụ hoa khen hay, vừa thò chân ra phía sau đá chậu hoa.

     Không giấu được, phải đá đi.

     Hay là không giấu được, mới đá đi.

     Cú đá cuối cùng quá mạnh, cả chậu hoa câu tô ma xui xẻo, bay qua chân bàn vượt qua đầu các vũ nữ trên đài, bay thẳng về phía Đông Hoa lúc đó còn chưa kịp đứng lên ra về.

     Chúng tiên kinh ngạc kêu một tiếng, chậu hoa dừng lại cách trán Đông Hoa ba tấc.

     Đông Hoa một tay chống má, tay kia giơ ra bắt lấy chậu hoa, cúi nhìn về phía “thủ phạm”.

     Ánh mắt của chúng tiên cũng theo ánh mắt của Đông Hoa nhất loạt dồn vào đó.

     “Thủ phạm” ngây người một lát, lập tức ngoảnh sang, vừa thật thà vừa nghiêm túc hỏi vị tiên áo nâu bên cạnh: “Mê Cốc, sao ngươi nghịch ngợm thế, lại vô ý đá chậu hoa vào đầu người ta?”.

     Sau bữa tiệc, tiểu tiên theo hầu Đông Hoa mới tiết lộ, thiếu nữ áo trắng, đầu cài hoa trắng tên là Phượng Cửu, là vị đế cơ nhỏ tuổi của Thanh Khâu.

Đọc truyện Chẩm Thượng Thư tại đây





 

4.  Năm tháng là đóa hoa hai lần nở

      Ngoài cửa sổ thành phố đã lên đèn, tôi thu mình trong chiếc áo choàng đi sau vị hoành tráng, Lúc đi qua một bàn ăn, bỗng dưng cảm giác có một tầm mắt sắc bén chiếu đến. Tôi phản xạ có điều kiện quay đầu, thấy một người Trung Quốc đang ngồi cùng hai người ngoại quốc. Ây, cũng có thể là một Hoa Kiều và hai người ngoại quốc.

Nam thang la hoa dan

     Tấm mắt sắc bén chiếu về phía tôi là của vị khách Trung Quốc hoặc Hoa Kiều kia.

     Lúc đầu tôi tự sướng trong lòng, cảm thấy ánh mắt này có thể hướng về mình, nhưng ngay sau đó, lập tức phủ định giả tưởng này. Không phải trên TV thường xuyên diễn như vậy sao, người đẹp ở phố đối diện vừa vẫy tay đối với nhân vật chính làm các động tác ám chỉ quyến rũ, làm nhân vật chính điên đảo chạy đến định ôm ấp người đẹp, nhưng người đẹp bĩu môi một cái gọi “Honey” rồi phấn chấn lao vào vòng tay ôm ấp của mãnh nam sau lưng nhân vật chính…

     Mỗi bộ phim điện ảnh của Chu Tinh Tinh mười năm như một đều nhắn nhủ chúng ta một điều: “Hiểu lầm tình ý của người khác là một chuyện đau thương.”

     Dựa theo định luật của Chu Tinh Tinh, vị khách người Trung Quốc hoặc Hoa Kiều này có khi đang nhìn một người đẹp kinh hoàng nào đó. Tôi thèm nhỏ rãi nhìn khuôn mặt ưa nhìn của anh ta, thức thời cất bước vừa kịp lúc vị hoành tráng quay đầu, hai bước sau liền đuổi kịp vị hoành tráng.

     Tôi với vị hoành tráng đó chia tay ở cửa nhà ăn, theo dự kiến, anh ta cũng không hỏi số điện thoại của tôi. Việc này tôi có thể hiểu được. Nhưng cái làm người ta tức giận là, anh ta không định đưa tôi về nhà, lại chỉ gọi một chiếc taxi, bảo tôi ngồi vào. Việc này làm tôi không thể không uổng phí mười một đồng đồng tiền, thay vì đó tôi có thể đi bộ đến bến xe đối diện, dùng một đồng tiền xu ngồi chiếc xe số 230 về thẳng đến cửa tiểu khu.

     Lúc đang tắm tôi dường như nghe thấy tiếng xột xoạt của lá cây ngoài cửa sổ, gió đêm nay thật hung hãn.

Đọc truyện Năm tháng là đóa hoa hai lần nở tại đây





Kỳ trước : Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 1

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 2

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 3

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 4

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 5

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 6

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 7

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 8

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 9

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 10

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 11

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 12

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 13

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 14

Phản hồi