Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 14


 

     Hiếm có tác giả Ngôn tình nào có được phong cách viết truyện về thế giới tuổi teen như Minh Hiểu Khê. Trước khi gây sốt với toàn bộ độc giả Việt Nam bởi 3 cuốn tiểu thuyết nổi tiếng  “Bong bóng mùa hè” .  Minh Hiểu Khê đã là một trong những tác giả viết tiểu thuyết tuổi teen được ưa thích nhất tại Trung Quốc. Được mệnh danh là “Tác giả tuổi teen có sách bán chạy nhất Trung Quốc”

Minh hieu khue

     Mặc dù Minh Hiểu Khê hiện đang là nghiên cứu sinh khoa Quản lý Kinh tế Thương mại Quốc tế, Đại học Vũ Hán, Trung Quốc, nhưng lời văn trong tác phẩm của cô hoàn toàn không hề  khô cứng và nhàm chán như ngành mà mình đã học. Tác tác phẩm Minh Hiểu khuê tràn đầy sức sống, tươi trẻ, và phù hợp với tâm lý, tâm trạng của lứa tuổi đang lớn.

     Sách của Minh Hiểu Khê ngày càng được người đọc tìm kiếm bởi những câu chuyện tình ngọt ngào thú vị về tuổi học trò và tình yêu đầu đời. Cô chính là nữ tác giả trẻ có luợng sách best-seller nhiều nhất nhì thị truờng sách văn học lãng mạn Trung Quốc hiện nay với đối tuợng độc giả chính là các độc giả nữ trẻ tuổi.

     Trong nhiều tác phẩm đã xuất bản có  4 tác phẩm được chuyển thể thành phim truyền hình là Bong bóng mùa hè, Sẽ có thiên thần thay anh yêu em, Thiếu nữ toàn phong Minh Nhược Hiểu Khê đã làm mưa làm gió giới trẻ đại lục.

     Dưới đây là các tác phẩm lên đọc của Minh Hiểu Khuê





1.  Bong bóng mùa hè 2: Sợi ren lụa màu xanh

      Bỗng nhiên anh cảm thấy mình như một thằng hề trên sân khấu, ký ức mà anh đã phải dành toàn bộ tinh thần và sức lực đi tìm kiếm, trong mắt cô ấy chỉ là một đoạn quá khứ “không có gì cần phải nói” mà thôi.

Bong bong mua he

      Nhìn bộ dạng đau khổ, ưu uất, suy sụp của Âu Thần, Lạc Hi mỉm cười.

      Thời gian quả là thứ rất đáng yêu. Mới đầu, vì Thiếu gia Âu Thần không thích anh ở bên Doãn Hạ Mạt nên anh đã bị buộc phải lập tức dời xa gia đình nhà họ Doãn mà anh đã rất yêu thương, thân thuộc. Tuy được đi Anh du học, nhưng cái cảm giác nhục nhã giống thứ đồ rác rưởi bị quăng đi đó, anh sẽ không bao giờ quên được.

      Và hôm nay…

      Người bị lăng nhục trong đau khổ phải chăng là thiếu gia Âu Thần đó sao?

      “Chúng ta đã chia tay nhau rồi.”

      Giọng Doãn Hạ Mạt vang vọng trong không gian, ánh mắt lại lặng lẽ nhìn sợi ren lụa màu xanh trên cổ tay Âu Thần. Những hoa văn xinh xắn phức tạp, sắc màu đã phai nhạt, quấn chặt mấy vòng trên cổ tay Âu Thần, nhẹ nhàng bay bay.

      “Cái gì?!”

      Trong lòng Âu Thần như có chiếc búa ngàn cân vừa tàn nhẫn giáng mạnh.

      Hạ Mạt lặng lẽ nhìn sợi ren lụa màu xanh trên cổ tay Âu Thần, khẽ nói: “Đã chia tay từ năm năm trước rồi, đương nhiên đâu cần anh phải cố gắng nhớ lại”.

      Mặt Âu Thần trắng bệch, hồi lâu mới hỏi dồn: “Tại sao lại chia tay?”

      Năm năm trước, dưới gốc cây anh đào, cô đã quăng sợi ren lụa màu xanh kia vào màn đêm.

      Khoảnh khắc ấy.

      Cô đã quyết định chấm dứt và quên đi tất cả.

Đọc truyện Bong bóng mùa hè 2: Sợi ren lụa màu xanh tại đây


 

2. Bong bóng mùa hè 3: Áo cưới

      Mạch đập yếu ớt khiến Doãn Hạ Mạt phút chốc cảm giác mất trọng lượng, cô từ từ đổ sụp xuống trong không gian tối om của phòng bệnh! Có người đỡ lấy cô, Doãn Hạ Mạt dần dần tỉnh lại sau cơn choáng váng, cô nhìn thấy gương mặt lo lắng của cô y tá.

Bong bong mua he - ao cuoi

      “…Cảm ơn, tôi không sao.”

      Doãn Hạ Mạt trả lời một cách máy móc, cô từ từ ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh giường bệnh, ngây người nhìn Doãn Trừng đang chìm sâu trong cơn mê, Doãn Hạ Mạt cứ ngồi như thế, bất động như một bức tượng đá rất lâu, rất lâu.

      Trân Ân cũng đờ đẫn đứng ở góc bên kia giường bệnh.

      Trông cô thật ngờ nghệch, cô không biết mình nên nói gì, hình như việc duy nhất cô có thể làm lúc này là đứng im lặng như thế làm bạn với Doãn Hạ Mạt và Doãn Trừng.

      Ánh đèn u uất.

      Doãn Trừng sắc mặt trắng bệch chìm trong giấc ngủ trên giường bệnh.

      Doãn Hạ Mạt sắc mặt cũng trắng bệch, thất thần ngồi bên giường bệnh.

      Trân Ân trong lòng vừa đau thương, xen lẫn chua xót, hình như cô mãi mãi không bao giờ có thể đặt chân được vào thế giới của hai chị em họ, mãi mãi chỉ là người đứng ngoài. Trân Ân bất giác ngẩng đầu lên, qua kính của phòng bệnh trong suốt, cô nhìn thấy Âu Thần đang đứng bên ngoài.

      Hồi nãy cô cứ tưởng Âu Thần sẽ vào trong phòng bệnh cùng Doãn Hạ Mạt, nhưng tự dưng anh ấy lại dừng bước, trầm ngâm để mặc cánh cửa phòng bệnh đóng lại trước mặt mình.

Đọc truyện Bong bóng mùa hè 3: Áo cưới tại đây


3.  Thiếu nữ toàn phong 1: Ánh sáng ban mai

      Trong ánh nắng đầu xuân, một đám đệ tử vận võ phục trắng của võ quán Toàn Thắng đang đứng tụ tập bàn tán, những con mắt hằn học, khinh khỉnh nhìn chằm chằm vào một cô bé khoảng mười bốn tuổi đang đi đến.

Thieu nu toan phong

      Mình phải ra, mình không làm gì sai, tại sao lại không dám ra?! Nếu hôm nay không ra, chứng tỏ mình tâm địa xấu, thừa nhận mình thua sao!

      Nhưng, mình không sai!

      Bách Thảo cắn chặt môi, ngẩng cao đầu, thẳng người đi đến giữa sânvõ quán, hai tay nắm chặt, cứ nghe thấy kẻ nào chửi mình, cô lập tức trợn mắtnhìn thẳng vào mặt kẻ đó, khiến kẻ này lập tức ngậm miệng.

      Im phăng phắc.

      Cô ngẩng đầu rất cao, đứng vào cuối hàng, mọi người xung quanh tựđộng nhích ra xa để cô đứng một mình.

      “Thích Bách Thảo! Cô tưởng bọn tôi sợ cô hả?!”

      Tiếng con gái choe chóe vang lên.

      Bách Thảo cau mày, đó là Quang Nhã, đứa con gái thường ngày không ưa cô nhất. Quang Nhã đỏ mặt, từ trong hàng bước ra, đứng trước mặt cô, tức giận hét lên:

      “Rốt cuộc cô là loại người gì? Tại sao đã làm chuyện nhục nhã như vậy mà vẫn vênh váo thể? Tạo sao còn dám vác mặt đến đây? Cô không biết ở đây không ai chào đón cô sao?!”

Đọc truyện Thiếu nữ toàn phong 1: Ánh sáng ban mai tại đây


 

4. Thiếu Nữ Toàn Phong 2: Trái Tim Rung Động

      Có tiếng thì thào của Hiểu Huỳnh bên cạnh: “Bách Thảo, cậungủ rồi à?”.

      “Chưa!”

thieu nu toan phong - trai tim rung dong

      Bách Thảo nhắm mắt trả lời, mặc dù mệt đến mức chỉ muốn ngủ ngaylập tức, nhưng đầu óc cô rối loạn, lòng cũng xốn xang, bồn chồn. Ngày mai, côphải đối mặt với Hiền Võ võ quán, sẽ gặp lại Đình Nghi.

      Đình Nghi…

      “Bách Thảo, mình nhất định phải nói với cậu điều này. Từ khibắt đầu tham gia cuộc thi này, biểu hiện của cậu đã vượt xa kỳ vọng ban đầu củamọi người, đó là một bất ngờ thú vị không ai có thể nghĩ tới!”, Hiểu Huỳnhthò đầu ra ngoài nói với Bách Thảo. “Vốn dĩ khi Tú cầm sư tỷ bị thươngkhông thể tiếp tục thi đấu, mọi người đều tưởng võ quán năm nay lại giống nhưmấy năm trước, bị loại ngay từ vòng loại, chắc chắn không thể vào được vòngtrong. Vậy mà khi cậu thay Tú cầm sư tỷ xuất chiến lại có thể liên tiếp chiếnthắng một cách thần kỳ, giúp Tùng Bách võ quán chúng ta tiến thẳng vào vòngtrong.”

      “Không chỉ có thế, ngay trận đấu đầu tiên của vòng trong hômqua chúng ta đã gặp phải Kiên Thạch võ quán, một trong bốn võ quán mạnh nhấtnăm ngoái, mặc dù không nói ra nhưng trong lòng mọi người đều cảm thấy đã hếthy vọng. Vậy mà…”, Hiểu Huỳnh trở mình, tay nắm chặt tấm chăn mỏng, mắtrơm rớm, “chúng ta còn đánh bại cả Kiên Thạch, nhất là trận đấu giữa cậuvà Lâm Phong, thật sự rất bất ngờ, hấp dẫn! Bách Thảo, mình đã nói với cậu chưanhỉ? Mình yêu cậu chết đi được!”.

      “Nhược Bạch sư huynh và Diệc Phong sư huynh còn xuất sắc hơnnhiều!” Nghe những lời tán tụng đầy khoa trương của Hiểu Huỳnh, Bách Thảocảm thấy hơi ngượng.

      “Đúng thế, Nhược Bạch sư huynh và Diệc Phong sư huynh cũngrất cừ!” Hiểu Huỳnh lúng túng gãi gãi đầu cười, nói tiếp: “Chỉ cóđiều trước đây đều là Nhược Bạch sư huynh và Diệc Phong sư huynh xuất chiến,nhưng chỉ có năm nay mới có được thành tích tốt như thế… Bởi vậy, cậu mới làcông thần, là phúc tinh của bọn mình! Bởi vậy…”.

      Trong căn phòng tối om, giọng Hiểu Huỳnh ngắc ngứ giây lát.

      “… Bởi vậy”, Hiểu Huỳnh nhổm người dậy, trịnh trọngnói với Bách Thảo đang nằm cạnh, “Cậu không cần quá bận tâm đến trận đấungày mai, có thua Đình Nghi cũng không sao. Chị ấy là thiên tài đã thành danhtrên toàn quốc, còn cậu vừa mới bắt đầu. Bách Thảo, cậu đã rát rát rát cừ rồi,chúng mình tự hào về cậu!”.




Đọc truyện Thiếu Nữ Toàn Phong 2: Trái Tim Rung Động tại đây


 

5.  Nữ Toàn Phong 3: Cầu Vồng Trong Mưa

     Hiểu Huỳnh và Mai Linh há miệng không biết nói sao, đưa ánh mắt khâm phục hướng về phía Thân Ba đang thế thủ trên sànđấu. Nhưng trong lòng hai người cũng không khỏi hâm mộ đối phương, thì ra thành tích của đội viên bình thường thuộc Xương Hải võ quán cũng hiển hách như vậy.

Thieu nu toan phong 3

     Hiệp đầu kết thúc với tỷ số hòa 0:0.

     Thân Ba ra ngoài sàn đấu nghỉ ngơi, cả người đẫmmồ hôi. Anh đeo cặp kính đen lên rồi ngửa cổ uống nước ừng ực rồi nói với các tuyển thủ trong đoàn vẻ ngượng nghịu:

     “Xin lỗi, không nghi được điểm.”

     “Nói gì vậy!”, Khấu Chấn đập tay lên vai ThânBa.

     “Được như vậy đã là tốt lắm rồi, anh ta là áquân toàn quốc của Đại Hàn, nếu thắng anh ta, chẳng lẽ Thân Ba là quán quân của Đại Hàn dân quốc ư, ha ha!”, Hiểu Huỳnh vui vẻ xen vào.

     “Thôi đi, cứ coi như đánh bại á quân cũng chưachắc là quán quân!”, Diệc Phong lắc đầu, thở dài cho chỉ số IQ của Hiểu Huỳnh.

     Sơ Nguyên đưa khăn cho Thân Ba, nói:

     “Thế phòng thủ của Hàn Đông Kiện rất vững chắc,nếu tiếp tục giằng co thì thể lực ophải anh ta có thể sẽ mạnh hơn cậu. Hiệp thứhai cậu hãy thử dụ anh ta tấn công, có thể khả năng chuyển từ tấn công sang phòngthủ của anh ta yếu hơn cậu.”

     Các đội viên đứng xung quanh sửng sốt nhìn nhau.

     Mặc dù mọi người đều biết Sơ Nguyên từng làtuyển thủ Teakwondo lừng danh, nhưng thực ra anh đã giải nghệ từ lâu va hiệnđang tham gia vào dội huấn luyện Ngạn Dương với tư cách là bác sĩ của đội. Mặcdù lần này đến Hàn Quốc tập huấn, Sơ Nguyên là trưởng đoàn nhưng không tham giachỉ đạo kỹ thuật.

     Trong điều kiện không có huấn luyện viên, nhìnchung mọi sách lược và chiến thuật đều do Nhược Bạch chỉ đạo.

     Bách Thảo không kìm được liếc nhìn Nhược Bạch.

     Từ trưa đến giờ Nhược Bạch luôn lặng thinh khôngnói không rằng gì. Cô hiểu Nhược Bạch đang giận cô, giận vì đã dễ dàng cá cượcvới Kim Mẫn Châu nếu thất bại cô sẽ rời bỏ Teakwondo, nhưng…

Đọc truyện Nữ Toàn Phong 3: Cầu Vồng Trong Mưa tại đây


 

6.   Thiếu Nữ Toàn Phong 4: Tình Yêu Đích Thực

       Hai tiếng hô lanh lảnh đồng thời vang lên, trận đấu bắt đầu!Ginjiyuri Katou như con chim yến tung ra một cú đá trước, võ phục trắng muốt, động tác nhẹ mà sung mãn, thế chân vừa nhanh vừa đẹp mắt, tựa như tấn công lại như thăm dò, thấy Thích Bách Thảo hình như đã sớm đề phòng lùi sau một bước, cô cũng không tham chiến, thuận thế thu chân về.

thieu nu toan phong 4 - tinh yeu dich thu
Đây là chiến thật của Ginjiyuri Katou.

       Nếu đã xem sáu trận trước, khán giả dễ dàng nhận ra, đây là đòn thăm dò của cô về khả năng và tốc độ phản ứng của đối phương. Ginjiyuri Katou là một tuyển thủ thông minh, không mạo hiểm lập tức tấn công, mà trước tiên thường quan sát đối thủ rồi mới điều chỉnh chiến thuật.

       Khán giả chăm chú nhìn lên màn hình.

       Mở màn chỉ là bước khởi động, trong mỗi cuộc đấu của Ginjiyuri Katou, thắng lợi quyết định thường ở hiệp thứ 3, hi vọng Bách Thảo có thể trụ được đến hiệp 3.Tuy nhiên, chính lúc trận đấu vừa bắt đầu, đúng trong khoảnh khắc Ginjiyuri Katou thu chân về…

       “Hây”

       Thích Bách Thảo lùi một bước xoáy người vọt lên, hét một tiếng, dưới ánh đèn sáng trắng của nhà thi đấu, xoay chân trái nhằm vào ngực Ginjiyuri Katou đạp tới!

       Ginjiyuri Katou bàng hoàng.

       Vội vã lùi về sau tránh đòn. Bình thường, bắt đầu cuộc đấu là giai đoạn thăm dò đối phương, vậy mà chân Bách Thảo lại…

       Mang theo luồng sát khí vô địch.

Đọc truyện Thiếu Nữ Toàn Phong 4: Tình Yêu Đích Thực tại đây


 

7.  Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em

       Tiểu Mễ lấy hơi, mặt đỏ gay, cô đã đem tất cả sức mạnh mười chín năm của mình để cõng chàng trai rồi.

Se co thien than yeu em

       Đôi chân dài của chàng trai không còn sức sống lê trên nền đất.

       Hơi thở dường như càng ngày càng nhẹ đi.

       “Này! Này! Bạn đừng chết! “Tiểu Mễ căng thẳng quay đầu lại, hét lên:”Tôi đang cứu bạn đây! “

       Làn môi của chàng trai càng lúc càng thâm lại.

       “Này! Đừng có như vậy chứ! ‘

       Cô dùng hết sức mình, cắn răng để cõng chàng trai, tưng bước, từng bước….Cuối cùng, cũng đến được đường lớn.Cũng may là trước cổng trường, taxi rất nhiều, cô nhanh chóng gọi một chiếc.

       “Bệnh viện! Bệnh viện gần nhất! “

       Tiểu Mễ hét lên với người lái xe!

       Chiếc xe nhanh chóng lăn bánh.

       Mưa nhè nhẹ bám đầy khung cửa xe…

       Ngoài đường vừa mưa vừa sương mù, không nhìn rõ cảnh vật.

       Trong xe, Tiểu Mễ đặt đầu của chàng trai lên đùi mình, bàn tay run run khẽ đưa lên mũi chàng trai.

       Hơi thở yếu ớt…..

Đọc truyện Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em tại đây





 

8.  Thủy Tinh Trong Suốt Mặt Trời Rực Rỡ Nhất Ngày Đông

       Bốn tên côn đồ đang tính đụng đến cậu thanh niên kia, chợt nghe một tiếng quát lớn:

     “Dừng tay!”.

ngay dong am ap

     Tiếng quát thật gọn và đanh thép, khiến tất thảy đều sững sờ và dừng hết lại, quay ra nhìn.

     Chúng chỉ thấy một cô gái nhỏ nhắn đáng yêu nhảy vọt ra trước mặt, hai tay nắm chặt, mắt trợn tròn giận dữ, động tác đầy đe dọa, giống hệt các thiếu nữ trong phim hoạt hình vậy. Cô phẫn nộ quát:

     “Ê, bọn cặn bã kia, giữa ban ngày ban mặt lại đi ăn hiếp sinh viên hiền lành. Hãy xem ta dạy dỗ các ngươi ra sao!”.

     Đám côn đồ và cả cậu thiếu niên kia đều nhìn cô đầy kinh ngạc. Một tên tiến lại gần Hiểu Khê, cười khinh khỉnh ra điều cô không biết lượng sức. Nhưng hắn vừa đưa tay ra. Cô đã nhanh như chớp, túm chặt lấy và dùng hết sức vật qua vai, nện hắn đánh rầm một cái xuống đất. Cả đám người kia trợn mắt đứng sững sờ vì sự việc xảy ra quá nhanh và quá bất ngờ.

     “Ối, chết mất, đau quá!”, Gã kia vẫn nằm trên đất, rên la thảm thiết.

     Minh Hiểu Khê cười đắc ý: “Hừm, đã chừa thói bắt nạt người khác chưa? Sau này nếu định làm chuyện xấu gì, hãy nhớ đến ta nhé!”. Nói xong, cô quay lại nhìn ba tên còn lại, cử chỉ thật đe dọa. Chúng tái mặt, lùi một bước. Hiểu Khê được nước, lại càng xông lên, mặt mũi rạng rỡ hưng phấn.

     Lúc này, cậu thanh niên bị nhầm là “kẻ bị bắt nạt” kia mới hạ giọng :

     ”Về thôi”.

     Cả đám tuy rất bực bội, nhưng không dám ra mặt phản kháng Hiểu Khê ,chỉ biết đỡ tên bị đánh dậy, rồi cùng nhau hậm hực đi về phía chiếc ô tô đang đậu gần đó. Chiếc xe rồ máy, phả ra một luồng khói xanh lè rồi chạy mất. Minh Hiểu Khê ngẩn ngơ đứng nhìn, bủi môi lẩm bẩm : Thế là sao nhỉ?

Đọc truyện Thủy Tinh Trong Suốt Mặt Trời Rực Rỡ Nhất Ngày Đông tại đây


 

9.  Liệt hỏa như ca

     Tiểu nha đầu xinh xắn tên Hương Nhi òa lên một tiếng, quỳ ra đất, mắt ngập tràn lệ bảo: – M ẹ muội mấy ngày trước đột nhiên mắc phải ác bệnh, trị không khỏi nên qua đời, khổ cho muội gia cảnh bần hàn không đủ tiền mai táng… Cầu xin tỷ hãy thu nhận muội, mọi thứ muội đều làm được… chỉ cần có thể chôn cất mẹ thì việc gì muội cũng chấp nhận!

Liet hoa nhu ca

     Hoa đại nương quét mắ t qua một lượt, thấy ba ả nha đầu kia đều nước mắt rưng rưng, vẻ mặt đau khổ, nói cho cùng cũng vì hoàn cách bất đắc dĩ mới phải bán thân vào Phẩm Hoa lầu. Tuy nhiên, trong số ấy có một tiểu cô nương mặc áo đỏ, nàng ta đang tròn đôi mắt sáng của mình ra mà ngó dáo dác, lại còn mỉm cười nhìn lại thị. Thị trong lòng lấy làm lạ, tiểu nha đầu này thoạt trông da sáng thịt mịn, không giống cái vẻ đã từng nếm qua khổ ải, cứ dịu dàng thuần khiết hệt như một đóa hoa nhỏ bên suối vậy, so với đám nha hoàn nữ trước đây thật là không giống chút nào.

     -Ngươi nói xem!

     Ngón tay ngọc của Hoa đại nương chỉ vào tiểu nha đầu mặc áo đỏ ấy.

     Tiểu nha đầu áo đỏ gương mặt cười tươi như hoa, vui vẻ đáp:

     – Muội là vì ngưỡng mộ.

     -Ngượng mộ ư? – Ph ải đó! Phẩm Hoa lầu được xưng tụng là thiên hạ đệ nhất lầu, tên tuổi to lớn không gì sánh bằng. Muội nghĩ nếu đã buôn bán thành công như thế tất phải có điểm đáng học hỏi, cho nên mới không quản ngàn dặm xa xôi đến nơi đây, chỉ hy vọng tỷ có thể cho phép gia nhập!

Đọc truyện Liệt hỏa như ca tại đây


 

10.  Dư Vị Trà Chiều

     Tại buổi họp báo ra mắt album mới nhất Người bước đi trong đêm của Hạ Dạ Huân.Những quả bóng bay màu hồng, màu xanh lam và những chiếc nơ bướm lấp lánh khiến cả hội trường trở nên diễm lệ như trong mộng ảo, giống hệt cảnh thần tiên trong truyện cổ Alice vậy.Một bức ảnh cực lớn.Ánh mắt lạnh lẽo, khóe môi băng giá, tất cả tạo nên một vẻ mặt nếu bảo là đang cười thì chi bằng nói là đang giễu cợt thì đúng hơn, sống mũi vừa cao vừa thẳng, khiến người ta nhìn thấy sẽ không nén được thở dài “A!” một tiếng.Đó chính là siêu sao thần tượng lúc ấy đang nổi tiếng đến độ nhà nhà hay biết, người người hâm mộ – “ảnh ngọc” của Hạ Dạ Huân

Du vi tra trieu
Phóng viên nhà báo chen chúc chật ních cả căn phòng lớn, họ giương cao “súng ống đạn dược” trong tay (máy ảnh, máy quay phim, máy ảnh kỹ thuật số, micro, bút ghi âm…) chĩa thẳng về phía Hạ Dạ Huân đang đứng trên sân khấu, chỉ sợ một phút lơ là sẽ để lọt mất một câu nói, một biểu cảm của anh. Phải biết là, mỗi một tin tức mới, một bức ảnh mới của Hạ Dạ Huân đều là cái cây hái ra tiền, quyết định trực tiếp đến số lượng tiêu thụ báo và tạp chí các loại. Thế nên, các nhà đài, nhà báo, tạp chí đều phái các vua nhà báo năng động, mạnh mẽ nhất của họ đến để hoàn thành nhiệm vụ phỏng vấn “khó khăn” lần này!Nói rằng “khó khăn”, là vì Hạ Dạ Huân trước giờ luôn thờ ơ hờ hững, không chịu hợp tác với cánh phóng viên nhà báo, muốn moi được tin gì “sốt dẻo” từ miệng anh, chính là sự khiêu chiến cao nhất đối với họ.Giống như bây giờ, nhà sản xuất Nguyên Hà Chính của Người bước đi trong đêm đang thao thao bất tuyệt giới thiệu những bài hát trong album, mặt mày hớn hở, hai tay vung vẩy, thì Hạ Dạ Huân lại tỏ ra lạnh như băng, gương mặt tuấn tú đeo đôi kính râm màu xanh đen lấp lánh không hề lộ chút biểu cảm nào đủ để cánh nhà báo phát huy năng lực của mình.

     “Anh ta nhất định là đang ngủ gục!”Tiểu Tuyền cố kiễng chân lên cao, nói với Cao Kiều đứng cạnh mình với vẻ dương dương đắc ý.Cao Kiều đẩy đẩy máy quay phim trên vai, phản bác lại: “Đúng rồi, người ta mang kính râm mà cô cũng thấy được, chắc cô có năng lực siêu nhiên nhỉ!”.Tiểu Tuyền cau mày, nhìn chằm chằm Hạ Dạ Huân với vẻ bất mãn: “Anh đang nghi ngờ trực giác của em à? Anh hoài nghi trực giác của em chính là hoài nghi nhân cách của em, trực giác của em có bao giờ…”.“Suỵt!” Cao Kiều nhìn lên phía trước. “Thời gian phỏng vấn bắt đầu rồi, cẩn thận không giành hỏi được câu nào bây giờ!”Thật không hiểu nổi, sếp vốn sáng suốt giỏi giang sao lại thích cái con bé còn cả lông tơ vàng thế này! Không, sai rồi, phải là con nhóc lông đỏ mới đúng. Mái tóc đỏ quạch của cô nàng thật bắt mắt, đi đến đâu cũng trở thành tiêu điểm khiến người khác phải há mồm trợn mắt, được xưng tặng danh hiệu Ngọn Lửa Tiểu Ma Nữ quả không sai chút nào.Tiểu Tuyền liếc mắt nhìn về phía gương mặt nhìn nghiêng vẻ thờ ơ của anh ta, trong lòng thầm nhủ: “Khinh thường tôi hả, dám khinh thường Tiểu Tuyền – thiên hậu phóng viên giải trí nhật báo mạnh nhất, tiềm lực to nhất của tuần san Quất Tử hả? Xem ra, không để anh biết được thực lực của tôi, thì anh sẽ không cam tâm tình nguyện hợp tác với tôi đây mà”.Được…Cô hít thở thật sâu, điều chỉnh lại tâm trạng của mình, giây phút chuẩn bị…Chiêu khổ nhục kế của Ngọn Lửa Tiểu Ma Nữ!

Đọc truyện Dư Vị Trà Chiều tại đây

Đọc kỳ tiếp theo


Kỳ trước : Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 1

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 2

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 3

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 4

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 5

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 6

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 7

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 8

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 9

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 10

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 11

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 12

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 13

Phản hồi