Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 13


 

     Mặc Bảo Phi Bảo (墨宝非宝)  là tiểu thuyển gia sinh tại Thủ Đô Bắc Kinh, nhưng lại sinh sống chính tại Thành Phố Thượng Hải, Trung Quốc. Cô rất thích viết kịch bản phim cổ trang, tiểu thuyết tình cảm, chỉ muốn viết lên câu chuyện ngọt ngào, bình lặng. Cô thích sự yên tĩnh ghét ồn ào, thích ngủ và hơi lười biếng.

mac bao phi bao

     Mặc Bảo Phi Bảo là một trong những cây viết hiếm hoi trong giới ngôn tình trung quốc có tài sắc vẹn toàn. Mặc dù sinh sống ở 2 thành phố sôi động nhất Trung Quốc là Thượng Hải những cách hành văn của tác giả Mặc Bảo Phi Bảo nhẹ nhàng nhưng đầy quyến luyến, mang vẻ trầm cổ của người Bắc Kinh.

    Ngoài việc là một tiểu thuyết gia, Mặc Bảo Phi Bảo còn là một nhà biên kịch phim xuất sắc. Tác phẩm ăn khách nhất của Cố Mạn được chuyển thể thành phim truyền hình Trung Quốc gồm 32 tập chính và 4 tập đặc biệt, khởi chiếu vào 10/1/2015 chuyển thể từ cuốn tiểu thuyết ngôn tình Bên nhau trọn đời cũng có sự tham gia rất lớn của cô trong vai trò nhà biên kịch.

    Dưới đây là các tác phẩm tiêu biểu của Mặc Bảo Phi Bảo





1. Trọn Đời Bên Nhau 

      Thời tiết nóng bức, Đồng Ngôn nằm lỳ trên giường.

      Cô dùng răng nhẹ tách vỏ nhãn, ăn từng quả một, thỉnh thoảng xốc rèm che lên ném vỏ xuống dưới giường.

Tron doi ben nhau

      “Một học viện chỉ có ba lớp, sinh viên đếm đi đếm lại cũng chỉ có sáu mươi người, trong khi toàn học viện có mấy vạn người, quả thật có thể bị bỏ quên.”

      “Không cần phải tự ti như thế.. ” Trầm Diêu đứng lên, rất có chí khí nhìn về giảng đường của học viện luật ở phía xa, “Chúng ta có một khu giảng đường và thư viện pháp luật hoàn chỉnh nhất thành phố, chỉ riêng giảng viên luật quốc tế đã có mười mấy người học ở Yale Oxford về.”

      “Bởi vì điều đó cho nên chúng ta mới bị cả học viện lớn đuổi giết. Hơn sáu mươi người mà có riêng một khu giảng đường, bốn mươi mấy giảng viên, gần xấp xỉ tỉ lệ một thầy một trò rồi. Bình thường chúng ta cũng giữ lẽ như thường, nhưng tuần này phải chạy nhanh như nữ siêu nhân, đều do Cố Bình…” Cô nói được một nửa, phát hiện mình lại đang gọi thẳng tên người ta, lập tức sửa lại, “Thầy Cố gây họa.”

      Trầm Diêu hì hì cười sửa đúng, “Vấn đề là, chúng ta đã thành công bước đầu tiên trong việc kiến thiết học viện, có được giảng viên đẹp nhất toàn học viện.”

      Đồng Ngôn suýt nữa nuốt chửng hột nhãn.

Đọc truyện Trọn Đời Bên Nhau tại đây


2.  Tùy tiện phóng hỏa

       Giai Hòa bực bội nhìn đồng hồ hiển thị trên di động, tim đập càng lúc càng dữ. Buổi họp báo đã bắt đầu từ lâu mà cô còn ở trên đường như thế này đây. Hẹn ở đâu không hẹn, sao hôm nay lại trúng ngày lễ tình nhân cơ chứ? Mấy xe taxi ở Thượng Hải đều có khách ngồi thành đôi. Cô gọi xe đã gần một giờ, lại thêm vụ kẹt đường này, chỉ sợ đến nơi không còn sót lại được mấy nhân viên.

Tuy tien phong hoa

      Dường như anh chàng tài xế cảm giác được Giai Hòa đang sắp nổ tung đến nơi, mỉm cười an ủi.

      “Cô đừng lo. Đàn ông chờ là phải đạo, nhất là ngày hôm nay.”

      Giai Hòa oán hận nhìn ra ngoài cửa sổ: “Nếu có thể chờ thật thì tốt rồi.” Trong buổi họp báo không có chuyện của người biên kịch, mà cô cũng chả phải đạo diễn hay diễn viên gì. Ai chờ cô?

      “Cô xách cả hành lý theo mà, sao anh ta không chờ được?”

      Giai Hòa nhìn thẳng vào tấm gương chiếu hậu, thấy ánh mắt sáng trưng của anh chàng tài xế, thực sự rất muốn giải thích nhưng lại chẳng có tâm trạng nào mà mở lời. Họp báo chấm dứt, mọi người sẽ đến Hoành Điếm, tất nhiên cô phải tay xách nách mang hành lý theo. Nhưng mà một thiếu nữ như cô, ngày lễ tình nhân lại kéo vali vào khách sạn Hilton, khỏi phải nói gì, trăm người chỉ hướng về một ý nghĩ…

      Đèn đỏ chuyển sang màu xanh, đèn xanh chuyển sang đèn đỏ đều là cho không khí xem, không có lấy một chiếc xe nào nhúc nhích được.

      Cứ như vậy mà đi, cô đến được khách sạn thì đã gần sáu giờ.

      Giai Hòa kéo vali đi, đến dưới đại sảnh của khách sạn, nhìn mấy thiếu nữ xinh đẹp co ro trong gió lạnh đương mỏi mắt trông thần tượng, không cần đoán cũng biết là fan hâm mộ của Dịch Văn Trạch. Lại nghĩ đến bản thân mình sắp được thấy người thật, tự nhiên cũng bắt đầu có cảm giác ngường ngượng nha. Mãi cho đến khi thấy ánh mắt đánh giá của bảo vệ cửa thì mới giật mình nghiêm túc lại.

      Hai năm làm biên kịch coi như không công. Bộ dáng bình tĩnh ngụy trang từ xưa đến nay, hoàn toàn đổ vỡ.

Đọc truyện Tùy tiện phóng hỏa tại đây


 

3. Rất Nhớ, Rất Nhớ Anh

       “Gà nấu bao tử.” Cố Thanh nheo mắt, dư vị vẫn như cũ, “Hẳn là gà hầm bao tử nấu tiêu, lẩu trắng trắng đỏ đỏ, trắng là canh nóng thơm ngon, nồi màu hồng là huyết và đậu hủ kiểu Đài Loan, cậu biết huyết với đậu hũ luộc bằng nước canh dầu cay, hương vị ngon thế nào không?”

Rat nho rat nho anh

      Cố Thanh thích ăn, nhắc tới đồ ăn ngon thì thanh âm vô cùng ôn nhu, so với nàng xướng cổ phong ca còn ôn nhu hơn không biết bao nhiêu lần.

      Bên trong xe chỉ có hai ba người, đều chưa ăn sáng, bụng đói kêu vang.

      Bỗng nhiên nghe được cô gái ôn nhu tinh tế nói về nồi lẩu cay nóng, thật sự là một kiểu tra tấn. Hơn nữa thanh âm của cô gái này còn có chút lười nhác nhàn nhạt, nho nhỏ lại khàn khàn, thật mê người…

      “Thanh Thanh, cậu đang trả thù xã hội sao? Hay là trả thù tớ….” Canh Tiểu Hạnh vẫn nằm trên giường, cảm giác đói khát trầm trọng, thanh âm đã run run.

      “Đây là lần đầu tiên mình biết bao tử hầm với gà ngon như vậy, nước canh nấu thành màu sữa đục, trong canh còn có mùi dược liệu cùng hương tiêu…. Bạn học Canh, mình nhất định phải dẫn cậu đi ăn một lần.”

      Bộ dạng kinh ngạc của Canh Tiểu Hạnh thật sự nhìn rất vui mắt.

      Cố Thanh cầm cơm nắm của mình, cắn từng ngụm ăn, tưởng tượng ra cảnh Tiểu Hạnh nằm trên giường giãy dụa phân vân có nên rời giường không, có nên vọt ra căntin làm người ăn sáng đầu tiên không, cô liền cảm thấy thế giới thật tốt đẹp.

      Oán khí vừa rồi bị cô ấy bức ép vào phòng yy thảo luận ca hát kỷ niệm một năm gì đó, nhất thời tan thành mây khói.

      “Cố Thanh, mình hận cậu……..” Thanh âm của Canh Tiểu Hạnh đã có chút nức nở.

      Cô cười ra tiếng, cắn cơm nắm, mơ hồ không rõ nói: “Thật sự ăn ngon lắm ấy.”

      Canh Tiểu Hạnh không lên tiếng.

      Nàng nghĩ cũng chơi đủ rồi, để tránh bị đuổi giết khi trở lại trường học, đang định nói thoát yy trước, bỗng nhiên có một thanh âm thực rõ ràng, ẩn ẩn mang ý cười nói: “Đây là món ăn nổi danh của người Hẹ ở Quảng Đông, khi rảnh rổi, ở nhà nấu cũng tiện lợi.”

Đọc truyện Rất Nhớ, Rất Nhớ Anh tại đây





 

4. Trọn Đời Trọn Kiếp

      Nếu không phải theo ông Thẩm, người chăm sóc cô từ nhỏ, trở về quê tế tổ, cô cũng không đến Đài Châu cùng ông về thăm quê cũ.

      Lần này bởi vì ông Thẩm đi Đài Châu tế tổ, có khoảng 170 người của Thẩm gia từ Mỹ, Châu Âu, Indonesia, Mexico và trong các tỉnh, thành phố đi theo, nhưng chỉ có ông Thẩm cùng hai người con trai được ở tại nhà tổ. Nam Bắc cũng ở nơi này từ tuần trước, mỗi ngày ngoại trừ đi chào hỏi trưởng bối tiểu bối thì cô đi thăm cửa hàng ngọc ở gần đó.

tron doi tron kiep

      Cửa hàng ngọc này là thuộc sở hữu tư nhân, được chính quyền địa phương dùng để triển lãm, chiêu đãi khách quý, không một ai được rảnh rỗi.

      Vào một buổi trưa, thời tiết có chút khó chịu.

      Ông Thẩm nhận lời phỏng vấn của một đài truyền hình Đài Loan, cô không có việc gì để làm nên ra từ cửa sau của nhà tổ, dọc theo con đường nhỏ đi đến cửa hàng ngọc.

      Đẩy cửa vào, Nam Bắc ngửi thấy mùi đàn hương nồng đậm hoà vào gió lạnh của máy điều hoà phả vào mặt. Đằng sau tấm bình phong bằng ngọc lưu ly đối diện với cửa lớn vang lên một bài hát truyền thống Đài Loan. Cách bài trí ở đây theo phong cách cổ xưa.

      Thời tiết bên ngoài thật là nóng.

      Cô đang hưởng thụ hơi mát từ máy điều hoà, thích ý nheo mắt lại, thở dài một hơi.

      Vừa định gọi một ly trà lạnh thì liền sững sờ tại chỗ.

      Trong cửa hàng có hai ba vị khách, có một người nhìn rất nổi bật.

Đọc truyện Trọn Đời Trọn Kiếp tại đây


5.  Cốt Cách Mỹ Nhân

      Nhưng sở dĩ câu chuyện của người đàn ông này thu hút báo giới lại là vì cô vợ trẻ của anh ta. Cô gái xinh đẹp trước mặt họ là một sinh viên vừa tốt nghiệp đại học, đồng hương của người đàn ông này, chỉ vì đọc được câu chuyện của anh trên báo mới tìm đến, cuối cùng nguyện ý nên duyên cùng anh ta.

Cot cach my nhan

Nửa trước của câu chuyện rất cảm động, nhưng nửa sau mới thực sự nằm ngoài dự đoán của mọi người.

Trời hôm nay mưa phùn, vậy mà trong phòng không có lấy một thiết bị nào để sưởi ấm. Thời Nghi và Hồng Hiểu Dự ngôi từ đầu đến cuối, tay chân đều đã cóng lạnh từ lâu. May mắn cuộc phỏng vấn cũng đã gần xong, Hồng Hiểu Dự chuyển hướng sang cô gái: “Nếu xét theo tiêu chuẩn bình thường, chồng của chị thật sự không được coi là một bến đỗ tuyệt vời. Vậy tiếp theo đây hai người dự định sẽ làm gì?”

Cô gái cười, nhìn người đàn ông: “Chúng tôi đều có khả năng kiếm tiền, có sức khoẻ, đợi sau hai năm nữa trở về quê nhất định sẽ có cuộc sống tốt hơn. Thêm nữa…” Cô gái ngừng một lát, “Tôi biết anh ấy sẽ không làm bất cứ chuyện gì tổn thương đến mình, anh ấy là một người tốt.”

Cuộc phỏng vấn bằng kết thúc bằng câu nói đó của cô gái, công việc đã hoàn thành.

Họ đi tới một tiệm bánh bao khá nhỏ nhưng cực kỳ đông đúc và náo nhiệt, có vẻ như công việc làm ăn khá tốt. Thời Nghi vừa ăn vừa nhìn xung quanh, cô nhận ra còn có người đứng bên cạnh, vừa bê bát vừa lấy tay xé bánh, kiên nhẫn đợi có chỗ trống.

Đọc truyện Cốt Cách Mỹ Nhân tại đây


6.  Cá Mực Hầm Mật

     Ngay lúc này, đối diện cô cách một quầy hàng có một người đàn ông khiến cô vừa gặp đã yêu rồi.

Ca muc ham mat
Đồng Niên cúi đầu, ngón tay gõ lộp độp trên bàn phím, rõ ràng muốn tạo mật mã mới, nhưng, trong đầu lại cứ nhớ lại, một giây trước, cô tự nhủ thời điểm hai chữ “bao đêm”, rốt cuộc mình đã từng cười với anh chưa? Là khóe miệng nhếch lên? Hay là kiểu ngây ngô đơn thuần?

     Không dễ dàng gì để hoàn thành việc tạo mật mã mới, cô xé một tờ giấy, ghi lại tài khoản và mật mã.

     “Ừm… Mỗi đêm bắt đầu từ mười một giờ, sáu giờ kết thúc. Ở đây bình thường bảy giờ đóng cửa, ở lại đến bảy giờ cũng không thành vấn đề.” Cô đặt tờ giấy lên bàn, nói với giọng điệu ngọt ngào và dễ nghe nhất, giả bộ tỏ vẻ dịu dàng quan tâm, còn kèm theo ánh mắt chớp chớp, nói với anh, “À, ở đây,” Cô chỉ vào hộc tủ sau lưng, “Còn có mỳ ăn liền và đồ uống, nếu như anh đói bụng, bất cứ lúc nào cũng có thể gọi cho tôi, tôi sẽ đun nước nóng cho anh ăn mỳ.”

     Người đàn ông bị cô phóng điện, dường như không để ý nghe cô nói, tùy tiện gật đầu, cầm lấy tờ giấy trên quầy.

     Ánh mắt từ đầu đến cuối đều không hề liếc nhìn một cô gái xa lạ….

     Tuyệt đối là một người con trai tốt!

     Vốn bị cậu bạn thân tri kỉ bức bách, giúp cậu ta trông quán điện tử một tiếng, không ngờ cứ như vậy tự biên tự diễn rơi vào lưới tình. Khi người đó đi vào, chọn một vị trí trong góc khuất gần cửa sổ, cô đã quyết định, tối nay sẽ có ý tốt, nói dối để không về nhà, ở đây cả đêm trông quán điện tử miễn phí cho người bạn thân.

     Đến khi cậu bạn thân kia mang hai hộp đồ ăn trở về, nhìn thấy Đồng Niên nấp ở sau quầy, lén mở hộp mì ra xoa xoa, tiện tay cầm mấy túi hạt điều cay, khi đang lấy chân gà tiêu, vẻ mặt như đang sa vào tình yêu nồng cháy khiến anh ta vô cùng khiếp sợ.

     “Này, làm gì đấy?” Cậu bạn thân nghĩ rằng cô chuẩn bị thừa dịp anh ta không có ở đây ăn vụng, nghĩ trong đầu, từ phía sau, đưa tay ra, vỗ vỗ vai cô, “Ăn vụng, cũng đừng ăn vụng linh tinh như vậy, trong ngăn tủ còn có Ferrero.”

     “Thật hả?” Đồng Niên hơi luống cuống chân tay, bỏ hết mấy thứ vừa đặt vào, chùi sạch sẽ cái khay, không ngẩng đầu lên ra lệnh cho cậu ta, “Nhanh, mang ra đây đi.”

Đọc truyện Cá Mực Hầm Mật tại đây


 

7. Vĩnh An

     Yến hội tổ chức ở trong vườn phủ tân Địch tướng, âm thanh chúc mừng không ngừng kéo tới lọt vào tai, tất cả đều toát ra vẻ phú quý cát tường của chốn quan trường.

Vinh An
Khi chúng ta xuống xe, hạ nhân đứng cửa đón khách lập tức bước nhanh tiến lên, khom mình hành lễ nói: “Lương vương, Hằng An vương, tiểu nhân chờ đã lâu.” Võ Tam Tư cười gật đầu, nói: “Đã là Địch tướng thiết yến, sao không thấy ngài ấy đích thân tiếp khách?” Hắn ra hiệu người hầu đem danh mục quà tặng dâng lên, cười nói, “Chẳng lẽ là có khách quý, thật sự quên những người chúng ta ?”

     Hạ nhân kia ý cười cứng lại, chần chờ một lát mới nói: “Thái tử vừa rồi mới đến, tướng gia đang ở cùng bên trong.” Võ Tam Tư gật đầu: “Cũng là thái tử điện hạ đến, tướng gia theo lý nên tận tâm phụng bồi, vô phương vô phương”. Sắc mặc thúc phụ vẫn như thường, tên hạ nhân đã có chút xấu hổ cười hối lỗi, dẫn mấy người chúng ta đi vào.

Một khi Thiên Tử bị bắt thoái vị trở về làm thái tử, sớm đã không còn cái gọi là mặt mũi với địa vị. Nay không chỉ trong triều trong cung, ngay cả người hầu trong phủ Địch Nhân Kiệt cũng hiểu được sự tình bên trong, rõ ràng là chuyện đương nhiên nhưng lại e sợ thúc phụ mượn cớ tức giận. Ta đi theo phía sau phụ vương và thúc phụ, nhìn vẻ mặt mất tự nhiên của hạ nhân kia, cảm thấy vị thái tử chưa từng thấy mặt có chút đáng thương.

Dọc đường đi đều treo đèn phía trên đầu, vô số hạ nhân khom người lui ra phía sau, trên người nâng chén dĩa lớn nhỏ đủ màu. Đợi khi khu vườn ở trước mặt, người dẫn đường kia nâng tay áo nói: “Lương vương, Hằng An vương thỉnh, yến hội e là sắp bắt đầu.”

Đọc truyện Vĩnh An tại đây


 

8. Một đời một kiếp

      Hai người nói chuyện một lát, cô cảm thấy ngày càng lạnh. Bởi vì không biết xe dừng đến khi nào nên đã sớm tắt điều hòa. Băng tuyết ngập trời như vậy, ngay cả hai người ngồi ở ghế trước cũng đã ôm lấy nhau sưởi ấm.

Mot doi mot kiep

     Hai người trước mặt như thế, hai người bên cạnh cũng như thế.

     Người đàn ông trước mặt đang nhìn cô, mà cô cũng nhìn hắn. Trong không gian như thế này quả thực khiến người ta dễ dàng phạm tội.

     Cô nhẹ giọng nói: “Hơn 900 km, nghe ra có vẻ rất tuyệt vọng .”

     Trình Mục lấy từ trong người ra một bình rượu nhỏ màu bạc, nhẹ nhàng gõ vào mu bàn tay của cô: “Quốc lộ này dài hơn 8000 km, như vậy cô nghĩ con số 900 này có đáng nhắc tới hay không?”

     Cô khéo léo cầm lấy bình rượu mở ra ngửi: “Rất mạnh?”

     “Rất mạnh.”

     Cô cúi đầu nhấp môi, cay đến mức le lưỡi: “Anh cứ trực tiếp uống rượu nguyên chất thế này sao?”

     “Nếu đã uống thì uống thêm đi.” Âm thanh của hắn rất nhẹ.

     “Nếu say thì sao?”

     “Tôi sẽ đưa cô về.”

     Khoảng cách giữa bọn họ rất gần, cô thậm chí cảm thấy nếu hai người nói thêm một chữ nữa sẽ chạm phải môi nhau. Cô buồn cười mở cửa xe. Đã hai năm, không nghĩ tới khi sắp về nhà lại có được cuộc gặp gỡ này. Trong đôi mắt hắn có chút thành thực lại có chút mê hoặc.

Đọc truyện Một đời một kiếp tại đây


9.  Dễ Dàng Đến Gần

     Cô đến ngoài cửa đại viện nhà họ Hứa, hơi ổn định chút tinh thần, mới đưa tay lên nhấn chuông cửa. Cửa được bà dì mở ra, không ngờ, hoàn toàn không có không khí náo nhiệt, mà ngược lại im lặng có chút dọa người.

De dang toi gan

     Cô liếc nhìn hỏi ý bà dì: “Sao im lặng như vậy?”

     “Ông cụ nổi nóng.”

     Vào tầng một, tủ giày bên cạnh cửa đã để không ít đôi giày, cô liếc sơ một vòng cũng biết Hứa Nam Chinh đã tới đây. Đoán là anh lại chọc ông cụ phát cáu, loại mồm miệng này, lại vẫn trêu chọc một ông cụ gần trăm tuổi giận dữ: “Có phải ở phòng sách hay không?”

     Dì cẩn thận cất kỹ giày của cô xong: “Ừ, ở phòng sách tầng hai, hai ông cháu đã ở trong nửa tiếng rồi.”

     Một mình nói chuyện là cực kì nghiêm trọng rồi.

     Giống như lần trước lúc mình vẫn còn học ở trường cấp ba, anh buông tha cơ hội học lên, muốn đi Thượng Hải mở công ty.

     Khi đó cũng như thế này, hai ông cháu ở trong phòng sách một buổi chiều, cuối cùng lúc anh đi ra chỉ đập đập lên người mình nói, cô bé, anh sẽ đi Thượng Hải. Cũng bởi vì một câu nói của anh, cô bỏ qua nguyện vọng Thanh Hoa, tập trung tinh thần thi đến Thượng Hải.

     Lên tầng hai, từ ghế sofa đến ghế dựa, rồi đến bên ngoài ban công, ước chừng tập hợp hai mươi mấy người.

     Không khí cực kỳ nghiêm trọng, có người nhỏ giọng không mặn không nhạt trò chuyện với nhau, cũng phần lớn nói năng thận trọng. Thật ra thì cô đã sớm thành thói quen, các thế hệ ở nhà họ Hứa đều là quân nhân, đồng lứa này trừ Hứa Nam Chinh và em gái họ vẫn còn học cấp ba, cũng không có ngoại lệ đều là quân trang quấn thân. Người của gia đình như vậy đi ra ngoài, nói chuyện đều là cùng một giọng điệu, ngay cả em trai họ học ở trường quân đội cũng như vậy.

Đọc truyện Dễ Dàng Đến Gần tại đây


 

10. Nhớ Mãi Không Muốn Quên

Mỗi lần đều là tính toán chuẩn thời gian để ra khỏi cửa nhưng luôn không thể đến đúng giờ. Lúc Tư Niệm vào studio thì tất cả đã chuẩn bị sẵn sàng, Trình Thần đang nói chuyện với người mẫu đại diện Trần Văn.

Nho mai khong muon quen

     Bởi vì quay về khoai tây chiên nên anh còn đặc biệt ăn mấy miếng, diễn xuất biểu cảm lúc ăn đồ ăn.

     Hai người dường như đã quen nhau từ trước, sau khi hàn huyên hai ba câu thì bắt đầu anh một miếng em một miếng khoai tây chiên nói chuyện rôm rả. Catse của A Văn mấy năm nay tăng cao, quay quảng cáo một ngày giống như này thì giá cả chính là nghìn vạn tệ, đương nhiên tính tình cũng trào dâng, lần trước hợp tác cùng một đạo diễn nọ, để cô ấy làm một động tác nhảy, mặt lập tức liền đen xì, nói gì đó không phù hợp với hình tượng công chúng của cô nàng.

     Xem xem hôm nay kìa?

     Quả thực là cô gái nhiệt tình nhà hàng xóm.

     Phỏng chừng lát nữa yêu cầu cô ấy trèo lên cây tre thì cô ấy cũng vui vẻ mà gật đầu ấy…

     “Vẫn là mời đạo diễn nổi tiếng tốt,” trợ lý bên cạnh cảm thán, “Khó mời được Trần Văn xuất hiện, chị xem hôm nay phối hợp chưa kìa? ”

     Tư Niệm ờ một tiếng, trợ lý lại hiếu kì hỏi: “Chị Miss, nhìn bọn họ hình như rất thân nhau, không phải sẽ có tin đồn gì đó chứ?”

     Cô nhe răng cười, chỉ chỉ vào cổ họng.

Đọc truyện Nhớ Mãi Không Muốn Quên tại đây

Đọc tiếp kỳ 14





Kỳ trước : Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 1

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 2

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 3

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 4

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 5

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 6

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 7

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 8

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 9

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 10

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 11

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 12

Phản hồi