Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 12


 

      Đinh Mặc là một trong số ít những tác giả chịu khó tìm tòi và trải nghiệm những hướng đi mới cho tiểu thuyết tình cảm. Chị hiện là một trong những tác giả được yêu mến và có nhiều tác phẩm hay nhất ở cả Trung Quốc cũng như Việt Nam

Dinh Mac

      Các tác phẩm của Đinh Mặc rất đa dạng, từ thể loại trinh thám xen lẫn tình cảm như Hãy nhắm mắt khi anh đến, Nếu ốc sên có tình yêu, Truy tìm ký ức; đến thể loại thương trường, hắc bang như Từ bi thành; thể loại hiện đại như Thời gian tươi đẹp; giang hồ tranh đấu như Giang sơn bất hối; hay tiểu thuyết viễn tưởng như Mèo hoang, Chiến thần

Nhiều tác phẩm của Đinh Mặc sở hữu  đã và đang được mua bản quyền chuyển thể thành phim như: Hãy nhắm mắt khi anh đến, Nếu ốc sên có tình yêu, Truy tìm ký ứcThời gian tươi đẹp… Và rất nhiều tác phẩm khác cũng đang hứa hẹn sẽ tiếp tục được lên sóng. 

      Dưới đây là các tác phẩm của Đinh Mặc

1.  Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

      Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến vốn được chuyển thể từ cuốn tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Đinh Mặc. Vì bản thân tiểu thuyết đã rất được yêu thích, nên khi chuyển thể thành phim, nhà sản xuất đã “nắm chắc” trong tay một lượng người hâm mộ nhất định. Việc chọn Hoắc Kiến Hoa vào vai Bạc Cận Ngôn, Mã Tư Thuần cho vai Giản Dao cũng khiến bộ phim “hút” được lượng người xem khổng lồ khi phát sóng vào năm 2015

Close Your Eyes And He Came

      Cốt truyện :  Giản Dao xuống xe buýt ở bên đường cái, cô rẽ vào lối nhỏ trải đá, đi bộ hơn mười phút, cuối cùng cũng nhìn thấy ngôi biệt thự nhỏ kiểu châu Âu mái màu xanh xám nằm trên sườn núi phía trước.

      Kể từ lúc Giản Dao có ký ức, ngôi biệt thự này đã nằm trên sườn núi ở ngoại ô thành phố. Hơn hai mươi năm trôi qua, dù nhìn từ góc độ thẩm mỹ của thời hiện tại, tòa kiến trúc tinh tế này vẫn không hề lỗi thời. Chỉ là nhiều năm qua, nơi đây không có người sinh sống, ngôi nhà nhỏ lẻ loi tọa lạc trên dốc núi, lúc nào cũng vắng lặng tối đèn. Khi Giản Dao còn bé, có người dọa cô, bảo đây là ngôi nhà ma. Sau này trưởng thành, cô lờ mờ nghe nói, ngôi biệt thự là tài sản của một nhân vật trí thức “hải quy”. Bởi vì người vợ ốm nặng qua đời, nhân vật trí thức đó lại đưa cậu con trai còn nhỏ ra nước ngoài.(“Hải quy” viết tắt của từ hải ngoại quy lai: người từ nước ngoài trở về)

      Hôm nay, ngôi biệt thự được thắp đèn sáng. Bức tường ngoài vốn loang lổ đã quét nước sơn mới, cả bờ tường là một màu xanh lục của dây thường xuân. Rêu xanh và cỏ dại mọc đầy ở cổng ra vào đã được xử lý sạch sẽ từ lúc nào.

      Giản Dao là sinh viên năm thứ tư khoa Anh ngữ. Hôm nay cô đến đây là vì thầy giáo thời trung học giới thiệu công việc dịch thuật cho cô. Công việc này thù lao không tồi, nhưng nghe nói chủ nhân ở đây rất khó tính, trước đó được giới thiệu không ít phiên dịch nhưng anh ta đều không ưng ý. Vì vậy Giản Dao vừa bước vào kỳ nghỉ đông, thầy giáo lập tức tìm đến cô học trò tâm đắc.

      Giản Dao tháo găng tay len, bước lên gõ cửa. Mở cửa là một người đàn ông trẻ tuổi tầm hai mươi mấy. Anh ta mặc quần âu đen, áo len mỏng, thân hình cao gầy, diện mạo thanh tú. Nhìn thấy cô, người đàn ông để lộ ý cười: “Em là Giản Dao?”

      Gương mặt Giản Dao đông cứng đến ửng đỏ, hơi thở toàn khói trắng, đôi mắt cô ướt rượt: “Vâng, em là Giản Dao. Chào anh!”

Đọc truyện Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến tại đây


 

2.  Nếu ốc sên có tình yêu

       Thành phố Lâm nằm bên bờ sông Bích Ba. Mỗi khi mùa xuân về, cả thành phố phảng phất được bao trùm bởi sương mù ẩm ướt và mát lạnh.

Neu oc sen co tinh yeu

       Một ngày sắc trời u ám bình thường, cục cảnh sát thành phố có một sự xao động bất thường.

       Bởi vì đại đội cảnh sát hình sự xuất hiện hai nữ cảnh sát thực tập trẻ tuổi.

       Đây vốn không phải chuyện to tát. Nhưng hai cô gái trẻ mới ngồi trong văn phòng một lúc đã thu hút sự chú ý của không ít cảnh sát, có người thậm chí thò đầu vào cửa quan sát hai cô gái.

       Bởi vì trông bọn họ rất đặc biệt.

       Anh chàng cảnh sát trẻ tuổi Triệu Hàn là người liên lạc thực tập của hai cô gái. Lúc này, anh cũng như các đồng nghiệp khác, ngẩn người nhìn hai cô gái trẻ trước mặt.

       Một cô rất xinh đẹp, còn một cô…trông hơi kỳ quái.

       Cô gái ngồi bên tay trái tên Diêu Mông, là nghiên cứu sinh tâm lý tội phạm đại học Công an. Cô có đôi mắt to và mái tóc dài, tuy chỉ mặc quần jeans và áo sơ mi trắng đơn giản, nhưng vẫn giống người mẫu bước ra từ tạp chí tuổi trẻ. Sơ yếu lý lịch của cô tương đối hoành tráng: Học bổng của nhà trường, cán bộ xuất sắc, người chủ trì chương trình phát thanh của trường, Top 10 tuyển thủ xuất sắc trong cuộc thi hùng biện…

       Triệu Hàn có dự cảm, Diêu Mông sẽ trở thành hoa khôi mới của ngành cảnh sát thành phố Lâm.

       Cô gái còn lại tên là Hứa Hủ…

Đọc truyện Nếu ốc sên có tình yêu tại đây


3.  Thời Gian Tươi Đẹp Của Anh Và Em

Đoàn tàu hỏa xình xịch chuyển bánh, từ khu vực núi tuyết tiến về vùng đất mênh mông vô tận ở phía trước.

Thoi gian tuoi dep cua anh va em

       Cảnh sắc bên ngoài cửa sổ đẹp như trong phim điện ảnh. Núi cao nhấp nhô, hồ nước lấp lánh, từng đàn bò dê thấp thoáng trên thảo nguyên phía xa xa.

       Mỗi sắc màu ở Tây Tạng đều thuần túy và tĩnh lặng, phảng phất chỉ nhìn liếc qua, nó đã in sâu vào đáy lòng bạn.

       Lâm Thiển ngồi ở vị trí gần cửa sổ.

       Cả toa tàu đầy ắp người. Tuy nhiên, vị trí bên cạnh cô trống không. Tất cả mọi người dường như đều tỏ ra thận trọng dè dặt, lịch sự giữ khoảng cách với cô.

       Lâm Thiển hơi ngại ngùng, đồng thời cũng cảm thấy tình hình này tương đối thú vị. Từ đầu đến giờ, cô đều chống tay lên trán đọc sách. Nhưng mỗi khi ngẩng đầu, cô chỉ nhìn thấy một màu xanh bộ đội. Ánh mắt đám đàn ông thỉnh thoảng dừng lại trên người cô, khiến sắc mặt cô hơi ửng đỏ.

       Cảnh tượng một cô gái trẻ tuổi đeo ba lô đột nhiên xuất hiện trên một toa tàu toàn bộ đội, hơn nữa còn ở cùng bọn họ bảy tám tiếng đồng hồ đúng là rất hiếm gặp.

       Hai ngày trước, Lâm Thiển gặp nguy hiểm trên núi tuyết.

       Bởi vì vừa mới nghỉ việc nên thời gian gần đây cô có kỳ nghỉ hiếm hoi. Lâm Thiển thực hiện chuyến du lịch Tây Tạng mà cô ao ước bấy lâu. Vốn tưởng với thể chất và kinh nghiệm hoạt động dã ngoại của cô, chuyến du lịch này không quá khó khăn. Ai ngờ trên đường về, vừa đến sườn núi, xe tải nhỏ gặp sự cố. Thêm vào đó thời tiết thay đổi, tuyết lại rơi cả đêm nên Lâm Thiển lâm vào cảnh khốn đốn.

Đọc truyện Thời Gian Tươi Đẹp Của Anh Và Em tại đây


 

4.  Truy Tìm Ký Ức

      Lúc mặt trời lên cao, mặt sông được phủ một lớp ánh sáng nhàn nhạt. Phía xa xa, những con tàu và xà lan chạy đi chạy lại dưới thân cầu. Sương mù từ từ tan biến, trên không trung, một đàn chim bay vụt qua, thành phố dần lộ ra đường nét, như con thú khổng lồ trỗi mình trong ánh ban mai.

Truy tim ky uc

       Tháng Tám ở thành phố Giang là thời điểm nóng bức của mùa hè. Bạch Cẩm Hi cảm thấy mình đang ở nơi nóng nhất trong thành phố bởi cô bị “nướng” trong chiếc xe cóc thô sơ ngột ngạt đỗ ở ngõ sau hộp đêm Tố Sắc suốt một ngày trời.

       Cô bực bội vuốt mái tóc nhơm nhớp mồ hôi, không cho chúng dính vào cổ. Châu Tiểu Triện ngồi bên cạnh nhìn cô bằng ánh mắt không tán thành: “Đã không tiện thì đừng để tóc dài nữa. Lão đại, việc gì chị phải cố chấp với chuyện cỏn con vô vị này như thế?”.

       Bạch Cẩm Hi không trả lời, chỉ nở nụ cười nhàn nhạt. Cô nghĩ bụng: Cậu mới cố chấp thì có! Tốt xấu gì chị đây cũng là hoa khôi của chi cục, từng được lên truyền hình. Hình tượng rất quan trọng, cậu thì hiểu cái gì chứ.

       Hai người đều lặng thinh, tiếp tục đổ mồ hôi, chịu đựng nóng bức, ở nguyên một chỗ tiến hành công tác mai phục.

       Hành động truy quét các tụ điểm tệ nạn lần này là do Sở Công an thành phố thống nhất chỉ đạo, triển khai trong phạm vi toàn thành phố. Bạch Cẩm Hi và Châu Tiểu Triện tuy là cảnh sát hình sự nhưng đồn Quan Hồ nơi bọn họ công tác chỉ là một đơn vị nhỏ, nhân sự chưa tới ba mươi người, do đó mỗi khi có chiến dịch lớn, tất cả mọi người đều phải tham gia. Hôm nay, bọn họ phụ trách bao vây một hộp đêm bị nghi ngờ tồn tại các hoạt động mại dâm, cờ bạc và sử dụng ma túy.

       Khó khăn lắm mới đợi được đến lúc trời tối. Đường phố bật đèn sáng trưng, không khí cuối cùng cũng dịu đi đôi chút, thoang thoảng trong đó là một mùi hương không rõ ràng.

Đọc truyện Truy Tìm Ký Ức tại đây


5. Người Láng Giềng Của Ánh Trăng

      Ánh nắng nhàn nhạt chiếu xuống triền núi, rừng cây xanh tươi lấp lánh tia sáng vàng. Ngôi chùa tọa lạc trên đỉnh núi, lặng lẽ nhìn xuống thành phố cách đó không xa. Cánh cổng của ngôi chùa có màu vàng xỉn, lối đi lát đá cũ kỹ và sạch sẽ, trong sân trồng không ít hoa cỏ. Bởi vì còn sớm nên xung quanh tĩnh lặng, không một bóng người.

Nguoi lang gieng cua anh trang

      Tạ Cẩn Tri mặc áo khoác mỏng, quần dài màu đen và đi đôi giày thể thao, rảo bước nhanh trên con đường núi. Cô móc mười đồng mua vé thắng cảnh, đi qua cổng chùa. Khi ngẩng đầu, cô liền nhìn thấy bậc thang trắng và quần thể kiến trúc hoành tráng ở trên cao. Cô thầm thở dài một tiếng trong lòng.

      Đi mấy bước, điện thoại đổ chuông, đồng nghiệp cũng là cô bạn thân Nhiễm Dư gọi tới: “Cẩn Tri, cậu đã đỡ chút nào chưa? Có cần mình mang cơm trưa cho cậu không?”

      Tạ Cẩn Tri cười đáp: “Không cần đâu. Mình không sao.”

      Xung quanh yên tĩnh, chỉ có tiếng chim hót véo von. Nhiễm Dư nghe thấy nên tò mò hỏi: “Cậu đang ở đâu thế?”

      “À…” Cẩn Tri tiếp tục leo cầu thang: “Mình đang ở chùa Bảo An.”

      Nghe bạn nói vậy, Nhiễm Dư tỏ ra sốt ruột: “Chẳng phải tối qua cậu bảo khó chịu trong người hay sao? Bị ốm còn không ở nhà nghỉ ngơi, lên núi làm gì thế? Lẽ nào định xin Bồ Tát phù hộ? Cậu là người theo chủ nghĩa vô thần cơ mà?”

      Cẩn Tri đã đi tới cửa chính điện, cô từ tốn mở miệng: “Yên tâm đi! Mình khỏi rồi, ra ngoài càng dễ chịu hơn. Mình đúng là người theo chủ nghĩa vô thần. Tuy nhiên, đối với những sự vật chưa biết rõ, mình cũng có chút kính sợ.”

      Bên ngoài ánh nắng ấm áp, nhưng trong đại điện tương đối lạnh lẽo, đâu đâu cũng thấy màu sắc nặng nề, u tối. Pho tượng Phật màu vàng ngự trên bảo tọa, đôi mắt từ bi hướng về phía trước. Hương vòng phảng phất tỏa ra mùi dễ chịu, thẩm thấu vào lòng người.

Đọc truyện Người Láng Giềng Của Ánh Trăng tại đây


 

6. Dục Vọng Của Người Chinh Phục

      Khoé miệng nhễu nhão nước dãi dơ bẩn, vật đàn ông xấu xí đã sớm dựng đứng bên trong lớp quần áo rách nát. Nhìn dáng vẻ đói khát của bọn chúng, sống lưng cô gái toát mồ hôi lạnh.

Duc vong cua ke chinh phuc

     Lúc này thiếu nữ còn không biết, ác mộng thật sự chỉ mới bắt đầu, những màn kinh khủng quái dị hơn vẫn đang chờ đợi cô phía sau.

      Những gã đàn ông với đôi mắt xanh lè như mắt chó sói, làn da màu xám trắng cứng như thép, trải đầy những hoa văn hình bướm đen. Loại người này trong thành đã xuất hiện đầy rẫy.

      Bắt đầu từ lúc nào?

      Lúc đầu Tin tức chỉ nói bâng quơ như là ‘một căn bệnh truyền nhiễm bùng phát với quy mô nhỏ’, sau đó cơ quan chức năng rốt cuộc đã phải thừa nhận ‘Tình hình bệnh dịch nghiêm trọng bùng phát trên phạm vi lớn chưa từng có.’

      Hy vọng cuối cùng của mọi người là nhóm bộ đội đặc chủng tinh anh rốt cục cũng đến thành phố, nhưng họ lại ồ ạt đánh thẳng vào chính phủ, tấn công đài truyền hình, tiến đánh vườn       trường … hưởng thụ bữa đại tiệc xác thịt tanh tưởi. Cục diện đã hoàn toàn không thể kiểm soát được.

      Từ cuộc sống yên ả cho đến cảnh bị chiếm đóng hỗn loạn cũng đã một tháng trôi qua.

      Trong giờ phút này, vô số ý nghĩ, phương kế lướt qua đầu thiếu nữ tên Hứa Mộ Triều.

      Nếu trong tay cô có khẩu súng lấy được từ kho đạn của cục cảnh sát, nếu khẩu súng còn đạn, cô tin rằng có thể giết sạch bọn chúng. Nếu trong ba lô của cô còn thịt khô, cô sẽ giống như mấy ngày trước, khiến cho bọn chúng vì tranh đoạt đồ ăn mà tự giết lẫn nhau. Nếu cô có bạn đồng hành, mọi người liên thủ với nhau, có lẽ sẽ thoát được…

Đọc truyện Dục Vọng Của Người Chinh Phục tại đây


7.  Người Đẹp Làm Nhân

      Lúc mặt trời lên cao, mặt sông được phủ một lớp ánh sáng vàng nhạt. Phía xa xa, những con tàu và xà lan chạy đi chạy lại dưới thân cầu. Sương mù từ từ tan biến, trên không trung xuất hiện đàn chim vụt qua, thành phố dần lộ ra đường nét, như con thú khổng lồ ngóc đầu trong ánh ban mai.

nguoi dep lam nhan

      Tháng tám ở thành phố Giang là thời điểm nóng bức của mùa hè. Bạch Cẩm Hi cảm thấy mình đang ở nơi nóng nhất trong thành phố.

      Bởi cô đang bị “nướng” trong chiếc xe cóc thô sơ ngột ngạt đỗ ở ngõ sau hộp đêm Tố Sắc suốt một ngày trời.

      Cô bực bội vuốt mái tóc nhơm nhớp bởi mồ hôi, không cho chúng dính vào cổ. Châu Tiểu Triện ngồi bên cạnh nhìn cô bằng ánh mắt không tán thành: “Đã không tiện thì đừng để tóc dài nữa. Lão đại, việc gì chị phải cố chấp vào chuyện cỏn con vô vị như thế này?”

      Bạch Cẩm Hi không trả lời, chỉ nở nụ cười nhàn nhạt. Cô nghĩ bụng: Cậu mới cố chấp thì có! Tốt xấu gì chị đây cũng là hoa khôi của chi cục, từng được lên truyền hình. Hình tượng rất quan trọng, cậu hiểu cái rắm.

      Hai người đều lặng thinh, tiếp tục đổ mồ hôi, chịu đựng cái nóng bức, ở nguyên một chỗ tiến hành công tác mai phục.

      Hành động truy quét các tụ điểm tệ nạn lần này là do Cục công an thành phố thống nhất chỉ đạo, triển khai trong phạm vi toàn thành phố. Bạch Cẩm Hi và Châu Tiểu Triện tuy là cảnh sát hình sự nhưng đồn Quan Hồ, nơi bọn họ công tác chỉ là một đơn vị nhỏ chưa tới ba mươi người, do đó mỗi khi có hành động lớn, tất cả mọi người đều phải tham gia. Hôm nay, bọn họ phụ trách bao vây một hộp đêm bị nghi ngờ tồn tại các hoạt động mại dâm, cờ bạc và sử dụng ma túy.

      Khó khăn lắm mới đợi đến lúc trời tối. Đường phố bật đèn sáng trưng, không khí cuối cùng cũng dịu đi đôi chút, đồng thời thoang thoảng một mùi hương không rõ ràng.

      Có hai cô gái từ trong ngõ đi ra. Bọn họ đều có gương mặt xinh đẹp, mặc quần đai ngắn, để lộ cặp đùi thon thả, trông rất bắt mắt. Châu Tiểu Triện không nhịn được, cảm thán một câu: “Chị thử nói xem, phụ nữ các chị mùa hè mặc ít như vậy làm gì chứ? Mọi người không biết bây giờ là thời kỳ xảy ra rất nhiều vụ cướp giật, xâm phạm tình dục hay sao? Đều do mấy cặp giò đó gây họa cả!”

Đọc truyện Người Đẹp Làm Nhân tại đây


8.  Không Phụ Hàn Hạ

       Bầu trời tối tăm, bóng cây phản chiếu dưới đèn đường khe khẽ lay động. Không có bất cứ người qua đường nào khác, cũng không có chiếc xe nào chạy qua.

       Mộc Hàn Hạ đột nhiên phanh xe, chiếc xe đạp dừng trên đường. Cô không nghĩ tới mình sẽ nhìn thấy một màn nghiêm trọng như vậy.

Khong phu han ha

       Một chiếc xe con nhỏ màu đen nằm lật nghiêng ở ven đường. Một bên cửa kính đã vỡ tung, thân xe vì bị va chạm nên đã biến dạng. Bánh xe vẫn còn đang chuyển động trong không trung. Người bên trong không biết còn sống hay đã chết. Cách bên ngoài mấy mét, một chiếc xe tải lớn cũng bị lật vào vành đai xanh, đầu xe cũng bẹp lép.

       Mộc Hàn Hạ đang thất thần thì chiếc xe tải lại khởi động, đúng là đang muốn chạy trốn. Mộc

       Hàn Hạ lập tức la lớn:”Đợi đã!” Chiếc xe tải lại tăng tốc.

       Mộc Hàn Hạ lấy di động trong túi ra chụp ngay mấy bức ảnh.

       Chiếc xe vận tải đã chạy đi xa.

       Mộc Hàn Hạ dựng xe đạp ở ven đường, trong lòng cũng hơi căng thẳng, trước tiên cô gọi điện thoại cho xe cấp cứu, rồi báo cảnh sát. Lúc này cô mới chạy đến chỗ chiếc xe con kia, đứng cách chiếc xe vài bước rồi dừng lại. Phía sau xe không có ai, ngồi cạnh ghế phó lái là một cô gái, đầu chảy rất nhiều máu, đôi mắt nhắm chặt, dường như đã rơi vào trạng thái hôn mê. Ngồi ở vị trí lái xe là một người đàn ông trẻ tuổi, trên mặt cũng có rất nhiều máu, mắt mở to nhìn cô.

       Làn da anh ta rất trắng, nhưng ánh mắt lại thâm thúy, tựa như lắng đọng tại nơi nào đó vừa yên tĩnh vừa thâm sâu, tựa như đá ngầm, chăm chú nhìn cô.

       Mộc Hàn Hạ khẽ hỏi:”Anh có thể cử động được không? Có muốn tôi đỡ anh ra ngoài không?”

       Tiếng nói người đàn ông khàn khàn:”Đỡ tôi ra ngoài.”

Đọc truyện Không Phụ Hàn Hạ tại đây


 

9. Từ Bi Thành

      Trong nhà xưởng tương đối gọn gàng, nền đất xi măng trắng lóa như bốc hơi nóng dưới ánh mặt trời chói chang.

       Hơn năm mươi người đàn ông tráng kiện, tay cầm gậy gỗ, mặt mũi hung hăng dữ tợn. Cảnh tượng khiến bất cứ người nào nhìn thấy cũng toát mồ hôi lạnh.

Tu bi thanh

       Mộ Thiện chăm chú theo dõi toàn cảnh bên dưới mấy phút rồi quay đầu hỏi: “Từ tổng cứ để mặc bọn họ muốn làm gì thì làm hay sao?”

       Mộ Thiện đứng bên khung cửa sổ. Ánh nắng chiếu hắt vào, khiến gương mặt thanh tú của cô càng trở nên lung linh.

       Giọng nói của Mộ Thiện có vẻ bình thản, nhưng Từ tổng, người đàn ông trung niên đứng bên cạnh cô tỏ ra vô cùng giận dữ: “Lũ lưu manh khốn khiếp”..

       Mộ Thiện cất giọng từ tốn: “Đám lưu manh đang tụ tập ở bên dưới…mấy ngày trước vẫn còn là công nhân của Từ tổng. Bọn họ đến chỗ tôi gây ầm ĩ, nói bộ phận nhân sự của Từ thị cho bọn họ biết, Từ tổng nghe lời chúng tôi nên mới lợi dụng luật lao động, sắp xếp công việc chân tay nặng nhọc và độc hại cho bọn họ, khi hết thời kỳ thử việc liền sa thải bọn họ…”.

       Từ tổng sững người, sắc mặt tối sầm: “Không có chuyện đó, tôi mời quý công ty làm cố vấn những việc đại sự. Giám đốc Mộ ngồi chờ tôi một lát, để tôi đi giải quyết bọn chúng. Khoản tiền còn thiếu, chúng ta sẽ bàn sau”.

       Nhìn bóng dáng Từ tổng nhanh chóng biến mất ở cuối hành lang, Mộ Thiện hơi nhếch mép, cô cân nhắc trong giây lát rồi cũng đi xuống dưới.

Đọc truyện Từ Bi Thành tại đây


 

10. Kiêu Sủng

      Trên bầu trời thành phố, những áng mây ngũ sắc tạo thành những ánh sáng lung linh không ngừng biến ảo. Phố lớn ngõ nhỏ, chung quanh xe cộ qua lại như mắc cửi, đám người hỗn loạn tranh cãi ầm ĩ vô cùng chói tai.

Kieu Sung

     Tô Di chạy như bay, dường như cảnh đẹp cùng con người trong tầm mắt của cô đều trở nên kì quái. Cô thở hổn hển, dốc toàn lực chạy nhưng vẫn không đủ nhanh – đối với một người ba ngày không ăn cơm làm sao có thể chạy nhanh đây? Tuy nhiên cô không thể dừng lại.

     Cuối cùng ở một con ngõ nhỏ trong trung tâm thành phố, phía trước mặt cô bị chắn bởi một bức tường cao, còn phía sau lưng cô liên tiếp truyền đến những tiếng cười to nhỏ.

     Tô Di toát mồ hôi lạnh, bị bắt phải xoay người lại. Hai tay cô vô thức ôm chặt lấy chính mình, dường như làm vậy có thể khiến cô cảm thấy an toàn hơn một chút.

     Vài bóng người cao lớn chặn ngay đầu ngõ.

     “ Cứu mạng! Cứu mạng!” Biết rõ là vô ích nhưng cô vẫn liều chết dùng âm thanh khô khốc khàn khan kêu khóc, trông ngóng kì tích xuất hiện. Nhưng ngoài đường lớn kia người xe qua lại vội vàng, không ai vì tiếng kêu khóc của một gái mà dừng lại.

     Tên đàn ông cao gầy cầm đầu cười lạnh: “Muốn chạy? Tôi cho cô chạy!”

     Phía sau mấy tên khác bắt đầu cởi quần, một tên lên tiếng “Hôm nay các anh sẽ dạy cho cô em quy tắc.”

     Từ ngữ của bọn chúng tương đối đơn giản, Tô Di hầu như có thể hiểu được toàn bộ. Toàn thân cô run rẩy, đôi môi tái nhợt. Cô khó khăn dùng tiếng địa phương nói: “Xin các người buông tha cho tôi, bảo tôi làm gì khác tôi cũng đồng ý”

     Tên đàn ông cao gầy khoanh tay đứng ở cuối cùng, ánh mắt lạnh như băng nói “Cô em, chẳng lẽ không ai nói cho cô biết “Thành phố hi vọng” là nơi tuyệt vọng đối với người nghèo sao, mà cô….lại quá nghèo.”

Đọc truyện Kiêu Sủng tại đây

Đọc tiếp kỳ 13


Kỳ trước : Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 1

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 2

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 3

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 4

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 5

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 6

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 7

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 8

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 9

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 10

                 Các tác phẩm ngôn tình mà người đọc không thể bỏ qua – Kỳ 11

Phản hồi