Thực phẩm ơi, nỗi đau giờ biết kêu ai


 

Đã hơn bốn mươi năm, cuộc chiến tranh kháng chiến trường kỳ chống đế quốc mỹ trải qua bao gian khó cũng đã qua đi. Trên khắp đất nước Việt Nam thân yêu của chúng ta những dấu về cuộc chiến tàn khốc giờ như không còn. Từ thành phố tới nông thôn nhà cửa đường xá đã khang trang hơn, điện đóm đã tỏa khắp mọi miền. Nhưng đâu đó nỗi đau chất độc màu da cam vẫn còn hiển hiện. Thứ hóa chất mà đề quốc mỹ đã thả xuống những cánh rừng miền trung, đã gây ra bao nhiêu nỗi thương tâm qua những gen đột biến. Chúng đã tạo ra cho đất nước rất nhiều em bé không may mắn, mang bên những tật nguyền suốt đời.

ChatDocDaCam



Nỗi đau nào rồi cũng sẽ diu bớt theo thời gian, những người nhiễm chất độc da cam rồi cũng sẽ giảm dần. Nhưng thật chớ trêu thay, cuộc sống thời bình mà chúng ta vẫn phải trải qua một cuộc sống mà phải gọi chính xác là hai từ hoảng loạn. Nó thực sự là hoảng loạn hơn thời chiến rất nhiều. Những chất độc không tên, không tuổi, không nguồn gốc xuất xứ cứ như vô hình đi vào con người mỗi chúng ta. Nó không ồn ào và ầm ĩ như những chiếc máy bom gầm rú ngày đêm reo rắc cái chết trong chiến trận. Nó âm thầm và lặng lẽ cho tới ngày nó biến chứng trong mỗi cơ thể chúng ta. Có thể chúng không độc bằng những chất độc mà đế quốc mỹ đã thả xuống trong những năm kháng chiến, nhưng dù độc ít hay nhiều, thì sự tích lũy về lượng cũng dẫn tới sự biến đổi về chất. Một ngày nào đó, khi lượng chất độc tích tụ đã vừa đủ, thì hiển nhiên kéo theo là những đột biến đáng sợ trong cơ thể. Nặng thì có thể nhìn thấy qua những chúng qua những căn bệnh Ung thư phát tác ngay, nhẹ thì chúng cứ nằm đó, ở mãi trong chúng ta và đợi thế hệ sau chúng sẽ bùng nổ.

ChatDocDaCam1

 

Nguyên nhân do ai, do ai nhỉ ? Thôi có lẽ cái dễ đổ tội nhất là ta cứ đổ tội cho người tàu. Tại sao chúng lại cứ bán cho chúng ta những hóa chất hóa chất rẻ tiền và quá công dụng làm chi để cho chúng ta có thể kiếm được siêu lợi nhuận. Vậy mà chúng ta lại quên mất một điều hết sức đơn giản, nếu người ta có dã tâm bán cho mình những thứ như vậy mà mình không bao giờ mua thì họ bán cho ai. Mà thôi, không chủ nghĩa dân tộc nữa, ta kiếm thêm một cái cớ khác để đổ tội nào : “Tôi làm như vậy là do gia đình tôi cuộc sống khó khăn, tôi phải làm như vậy mới đủ nuôi được gia đình, hơn nữa tôi trồng tôi có ăn đâu mà sợ, gia đình tôi có hẳn những mảnh ruộng riêng, có hẵn một chuổng riêng để nuôi trồng những món ăn riêng cho gia đình mà”. Hỡi ôi, những câu nói nghe sao mà chát chúa vậy ! Đúng là họ, gia đình họ không ăn những đồ như vậy thật, họ luôn có đồ sạch của riêng cho chính gia đình mình. Và một lần nữa họ lại quên đi mất vòng tuần hoàn của cuộc sống, họ không ăn nhưng con dâu, con rể của họ thì sao.Rồi những thứ đó sẽ là vòng luân hồi luẩn quẩn và cái giá phải trả là cả một thế hệ sau này yếu kém.

ChatDocDaCam3
Propellerads

Bài báo viết ra cũng không mang tư tưởng phải thức tỉnh hay khuyên bảo ai , đây chỉ là cách mà tôi cảm nhận về cuộc sống hiện tại.

Tôi Yêu Việt Nam

 

 

Phản hồi